Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ông lão đặt cái túi mang theo bên mình ra đằng trước và bảo: “Đây là nấm rừng trên núi, túi này là củ cải trồng ở nhà, mời nhận cho.”
“Ta bán chúng giúp ngươi nhé, củ cải và hạt dẻ lần trước đều đã bán hết rồi, rất được chào đón đấy.” Hoa Quyển kiến nghị.
“Ta tặng ngươi mà, chủ quán muốn xử lý thế nào cũng được.” Ông lão hơi cúi người: “Hôm nay ta tới còn có một thỉnh cầu quá đáng nữa…”
“Đại thúc, ngươi cứ nói thẳng đi.” Hoa Quyển trả lời, có vẻ như ông chú này gặp phải khó khăn gì đó, nghĩ đến ông chú đã từng giúp mình kiếm được thùng vàng đầu tiên, Hoa Quyển quyết định cho dù có thế nào cũng phải cố gắng giúp ông ta.
Ông lão chần chừ đắn đo, nghĩ ngợi một lúc rồi mới mở miệng nói: “Bà nhà bị bệnh mấy hôm, tuy hôm đã đỡ nhưng hoàn toàn không có khẩu vị, ăn gì cũng không vô. Nếu vẫn còn mì sợi giống như lần trước vậy có thể bán cho ta thêm một bát được không… vị ngon như vậy chắc hẳn bà ấy có thể ăn được.”
Yêu cầu này rất đơn giản.
“Đương nhiên là được rồi, nhưng mà mì ăn liền không có dinh dưỡng gì đâu, ta sẽ nấu một bát cháo cho ngươi mang về, thích hợp với người bệnh hơn.”
Hoa Quyển quay người lấy hai cái đùi gà và rót hai cốc sữa bò đưa cho ông lão: “Ngươi ăn một ít trước đi, đợi ta một lát.”
Sau đó cô đi vào nhà bếp nấu cháo.
Hoa Quyển lấy bốn con tôm và một nắm thịt nạc to bằng nắm đấm từ trong tủ cấp đông ra, bỏ vào trong lò vi sóng giã đông. Bên này vo sạch gạo, bỏ vào trong nồi đất, thêm nước, sau khi đun sôi trên lửa to mới để lửa liu riu.
Không lâu sau, gạo đã nở hoa, nước gạo màu trắng đục kèm theo hạt gạo mềm dẻo quay cuồng ở trong nồi.
Cô đổ dầu vào đun nóng trên một cái nồi khác, bỏ đầu tôm vào trong rang đến khi đầu tôm chảy dầu mới vớt ra. Lúc này, dầu dưới đáy nồi đã biến thành màu vàng, cô lại đổ cháo đã nấu hơi chín vào trong.
Khuấy cháo không ngừng, cháo cũng biến thành màu vàng nhạt. Hoa Quyển lại bỏ thịt thái sợi đã ướp chế xong và tôm băm vụn, trứng muối vào trong cháo.
Ùng ục ùng ục, mùi thơm của thịt và gạo bay ra ngoài, rất nhanh đã nấu chín.
Hoa Quyển lại thêm một ít rau vào cho có dinh dưỡng sau đó quay người thái thêm ít rau cải chíp và hành hoa bỏ vào trong cháo, cuối cùng rắc thêm một ít muối và bột nấm tùng nhung.
Một nồi cháo thơm nghi ngút đã nấu xong.
Lúc Hoa Quyển vẫn còn là trẻ con, mỗi lần bị sốt đều không ăn được gì, mẹ đều sẽ nấu một nồi cháo như vậy cho cô, thổi nguội từng thìa rồi dỗ cô ăn.
Mùi thơm của cháo không thay đổi nhưng mẹ đã sớm không còn nữa. Vị đã ngấm sâu vào trong trí nhớ, mỹ thực lại là truyền thừa của tình cảm, cho dù thời gian có trôi qua nhanh thế nào thì cảm giác mà món ngon mang tới cho người sẽ mãi mãi không bao giờ biến mất.
Hoa Quyển chỉ thấy mùi mình chua xót, cô hít một hơi thật sâu rồi múc cháo ra hộp gỗ đựng.
Ông lão và cô gái nhỏ ngồi trước bàn ăn, bọn họ không động vào món ăn trên bàn mà chỉ nhìn.
Phát hiện ra Hoa Quyển đã bước ra ngoài, ông lão vội vàng đứng dậy, Đại Nựu chưa kịp phản ứng, hai mắt vẫn còn đang nhìn đùi gà.
“Sao hai người không ăn?” Hoa Quyển ngạc nhiên hỏi.
“Ngươi đã cho chúng ta đủ nhiều rồi, mấy món này quá đắt giá, chúng ta không thể ăn được.” Ông lão trả lời.
Hoa Quyển hiểu rồi, cô đóng gói đùi gà sữa bò trên bàn lại cẩn thận, lại lấy thêm hai túi bánh mì nướng nữa cho bọn họ.
Đại Nựu nhìn hành động của cô mà không ngừng nuốt nước miếng, Hoa Quyển nói với cô gái nhỏ: “Về ăn chung với đệ đệ nha.”
Ông lão vẫn còn một đứa cháu trai nữa, Hoa Quyển nhớ ông ta từng nhắc đến hạt dẻ rừng do chính cháu trai của ông ta nhặt về.
Đại Nựu trả lời: “Chủ quán tỷ tỷ, tỷ là người tốt nhất. Ta không đói, đùi gà để cho bà nội và đệ đệ ăn, bà nội bị bệnh, đệ đệ vẫn còn nhỏ, ta phải nhường bọn họ.”
Hoa Quyển xoa đầu cô gái, lại lấy một cốc trà sữa, mở ra giúp đối phương luôn: “Ngươi uống cái này đi, đây là tỷ tỷ đặc biệt cho ngươi thôi.”
Ông lão móc một xâu tiền đồng ra, nói thế nào cũng nhất quyết phải nhét cho Hoa Quyển, tuy số tiền còn lâu mới đủ nhưng đã là toàn bộ gia sản của mình rồi.
Lúc này, ông lão mới cất tiền đồng đi, lau đôi mắt hơi ướt nhòe của mình. Ông ta nắm tay Đại Nựu cúi người ba cái thật sâu trước Hoa Quyển.
Đột nhiên ông ta như nhớ ra chuyện gì đó mà nói với cô: “Chủ quán, ngươi đợi ta một lát, lát nữa ta sẽ quay lại, Đại Nựu ở lại chỗ ngươi trước nhé.”
Ông ta quay người bước nhanh khỏi quán, bước chân lảo đảo trông giống như có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào vậy.
Hoa Quyển ở đằng sau gọi với: “Đại thúc, ngươi chậm chút, cẩn thận kẻo ngã.”
Ông chú không quay người mà chỉ vẫy tay, đi lướt ngang qua Mạc Xuyên ở ngoài cửa.
Mạc Xuyên quay đầu liếc mắt nhìn ông lão với vẻ nghi ngờ, sau đó đi vào quán nói với Hoa Quyển: “Buổi chiều ta tới thấy ngươi viết đóng cửa mà, sao giờ lại mở?”
Hoa Quyển hỏi ngược lại anh ta: “Nếu đã thấy đóng cửa vậy sao ngươi còn tới nữa?”
Mạc Xuyên cười khà khà, đương nhiên anh ta không thể nói mình thèm đến mức không ngủ được cho nên mới quay lại đây thử vận may: “Còn không phải ta không yên tâm, sợ có người kiếm chuyện đập cửa hay sao?”
“Ta cảm ơn ngươi nhé!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)