Ai nói em không muốn lấy anh? Chỉ riêng khuôn mặt này thôi, đừng nói là lấy, bảo em ngủ với anh thôi em cũng cam tâm tình nguyện ấy chứ.
Mặc dù trong lòng nghĩ thế, nhưng để giữ vững hình tượng sống chết không gả của nguyên chủ, cô chỉ gật đầu, rồi nuối tiếc nhìn theo bóng lưng anh ra khỏi phòng. Khi ánh mắt cô dừng lại ở phần chân thon dài lộ ra dưới vạt áo ngủ của anh thì máu mũi lại chảy tiếp.
Dù lấy khăn giấy bịt lại cũng không ngăn được.
Trước khi ngủ, Thời Lê nghiêm túc tổng kết lại mọi chuyện xảy ra gần đây:
Cô xuyên sách, còn xuyên thành nữ phụ pháo hôi. Nếu không kịp thay đổi tình tiết tiếp theo, ngày mai cô sẽ bị xe tông chết. Sau khi chết, cô lại quay về lúc ban đầu. Cô không biết làm sao để quay lại thế giới thật, nhưng trong thế giới hiện tại này, người đàn ông có gương mặt y hệt nam thần trong lòng cô lại là chồng cô.
Nói thật lòng, Thời Lê cũng không quá muốn quay về nữa.
Thế giới thực tại có hơi quá mức nhàm chán. Nói chính xác thì, Thời Lê cảm thấy cuộc sống của mình thật sự quá tẻ nhạt. Ngày qua ngày chỉ toàn ngủ, chơi điện thoại, việc học thì chẳng theo quy củ, thi cử toàn kiểu nước đến chân mới nhảy. Ba mẹ cũng rất bình thường, cô chẳng có tài năng gì nổi bật. Cả cuộc đời cô gói gọn trong bốn chữ tầm thường vô vị.
Thời Lê không muốn cứ thế sống tiếp.
Nhưng hiện tại, cô đang sống trong thân phận Thời Tử Linh, một hotgirl nổi tiếng, có ba giàu, chồng cũng giàu, còn là quán quân Cuộc thi sắc đẹp thành phố A lần thứ mười hai! Ừm, tạm không bàn đến việc giải thưởng có mờ ám hay không, nhưng ít nhất có một điều chắc chắn: Thời Tử Linh là kiểu nhân vật thuộc giới thượng lưu trong truyền thuyết, cũng chính là bạch - phú - mỹ mà Thời Lê luôn ngưỡng mộ.
Thích quá rồi còn gì? Cứ tận hưởng đi đã! Còn chuyện quay về thế giới thật, thôi thì tới đâu tính tới đó, thuyền đến đầu cầu tự khắc thẳng thôi!
Nghĩ vậy xong, Thời Lê cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô cúi đầu nhìn vết máu trên ga giường, cảm giác này khá giống với vết máu mà lúc sáng cô tưởng là mất trinh ấy. Dù hình dạng có giống hay không thì dựa theo lời Tạ Quảng Bạch nói lúc nãy, cô đã hiểu rõ: cơ thể này vẫn là hàng nguyên đai nguyên kiện.
Thời Lê nhảy xuống giường, mở tủ lấy một chiếc váy ngủ tay dài khoác vào. Bộ đồ ngủ sexy hở bạo bên cạnh bị cô nghĩ ngợi một chút rồi vo tròn lại, ném thẳng vào thùng rác.
Cô không chịu nổi khi ngày mai tỉnh dậy mình vẫn còn mặc lại cái thứ này!
...
Sáng hôm sau, Thời Lê dậy sớm. Sau khi rửa mặt xong, cô bước xuống nhà với tinh thần vô cùng sảng khoái.
Không giống ngày hôm qua, hôm nay Tạ Quảng Bạch không vào phòng cô. Anh đang ngồi dưới lầu uống trà, tay cầm một tờ báo. Khi cô đi ngang qua, liếc mắt nhìn một cái thì phát hiện tờ báo này cùng với tờ báo hôm qua cô đã thấy y hệt nhau.
Tạ Quảng Bạch không chế giễu cô nữa, đợi cô ngồi xuống rồi mới hỏi: “Hôm nay em vẫn đi thử vai chứ?”
Chưa kịp để anh nói hết câu, Thời Lê đã lên tiếng trước: “Không đi.”
Tạ Quảng Bạch chẳng hề ngạc nhiên, thản nhiên nói: “Dù sao cũng chỉ là hình thức thôi mà.”
Câu này sao nghe quen quá vậy?
Thời Lê ngẫm nghĩ rồi nói: “Em không muốn nhận vai đó nữa.”
Thời Lê vội lắc đầu: “Không, sau này em chỉ ở nhà giặt đồ, xếp chăn, ngoan ngoãn làm một người vợ hiền, mẹ đảm.”
Tạ Quảng Bạch cười nhạt: “Đây còn là đại tiểu thư mà tôi quen, người từng tuyên bố mười ngón tay không đụng nước lạnh không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







