Thời Lê mặt mày khổ sở, trong lòng thầm nghĩ: Làm sao cô biết được tai nạn xảy ra trên đường nào để tránh? Nếu biết thì đã sớm né rồi. Do dự một lúc, cuối cùng cô nghĩ ra được một biện pháp an toàn tuyệt đối: “Anh cứ cho xe chạy vòng quanh nội thành một vòng đã, sau đó chạy nửa đường về nhà họ Thời, rồi mới rẽ sang nhà họ Tạ, nhớ kỹ, nhất định phải chọn đường vòng xa nhất!”
Tiểu Lý giật mình, quay đầu lại nhìn cô, ngập ngừng hỏi: “Cô chủ là muốn yểm phong à?”
Thời Lê miễn cưỡng “ừm” một tiếng, đầu tựa vào cửa sổ xe.
Đã thành ra như này rồi, chắc không thể nào lại đi đúng theo tình tiết gốc được nữa đâu nhỉ?
Nhưng thực tế rất nhanh khiến cô nhận ra, suy nghĩ của bản thân đúng là quá ngây thơ.
Vừa mới lên cao tốc thành phố A, phía trước đã thấy một chiếc xe tải lớn đang chạy chậm chạp.
Thời Lê nghĩ bụng: Chạy chậm như thế này, chắc không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, cô liền sững người. Đây không phải là tự mình dựng flag sao?
Quả nhiên, giây tiếp theo, xe tải phía trước bỗng tóe lửa, ngay sau đó là một quả cầu lửa lớn phụt ra, cảnh tượng hệt như phim Hollywood. Mọi thứ trước mắt cô giống như qua ống kính vỡ vụn, hóa thành vô số mảnh vỡ tung tóe.
Gò má truyền đến cảm giác đau rát sắc nhọn, trong nháy mắt, Thời Lê chìm vào một khoảng tối đen. Bên tai vang lên âm thanh hỗn loạn ầm ầm, như có thứ gì đó bị đè ép, cọ xát tạo thành tiếng động, khiến dạ dày cô cuộn trào, nhộn nhạo không chịu nổi.
Ngay sau đó là giọng Tạ Quảng Bạch, bình tĩnh nhưng có chừng mực: “Bác trai, cháu đưa Tử Linh về phòng trước.”
“Con không đi!”
Liền sau đó là một giọng nam tức giận, nghiến răng nghiến lợi: “Bất kể con nói gì, hôm nay gả là phải gả! Đừng có ầm ĩ nữa!”
Cơ thể Thời Lê nhẹ hẫng như đang lơ lửng giữa không trung. Cô vừa nghe xong đoạn đối thoại kia, còn chưa kịp định thần thì đã sốc đến mức muốn gào lên, hai người bọn họ là vợ chồng?
Cô lùi về sau một bước, chân trượt vào khoảng không, cả người ngã xuống. Theo phản xạ, cô ôm đầu cuộn người lại, rơi phịch xuống một vật gì đó mềm như bông.
Mở mắt ra, cô thấy gương mặt vô cảm của Tạ Quảng Bạch đang nhìn mình.
Còn phía sau anh là chiếc đèn chùm sáng rực khiến mắt cô loá cả lên.
Cô lại quay về rồi. Nhìn tình hình thì có vẻ lần này quay lại sớm hơn, là đêm trước ngày xảy ra tai nạn.
Tạ Quảng Bạch mặc áo ngủ rộng thùng thình, tóc còn ướt, cúi người đắp chăn cho cô. Lồng ngực vẫn còn vương hơi nước áp sát vào má cô, Thời Lê thậm chí còn cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể anh.
Miệng cô khô khốc, mặt đỏ bừng. Cô vội giả vờ say rượu, nhắm mắt lại lần nữa. Đúng lúc ấy, cô nghe thấy Tạ Quảng Bạch khẽ “ủa” một tiếng, giọng đầy ngạc nhiên. Một giây sau, cô cảm thấy có dòng chất lỏng ấm nóng từ mũi chảy ra.
Cô mở choàng mắt, lần này lại khiến Tạ Quảng Bạch giật mình: “Rốt cuộc em có say hay không vậy?”
Thời Lê chẳng buồn trả lời, lồm cồm ngồi dậy, quệt tay dưới mũi, đầu ngón tay đỏ lòm. Cô chảy máu mũi thật rồi!
Tạ Quảng Bạch đưa khăn giấy cho cô, Thời Lê vừa định với tay nhận lấy thì đúng lúc đó, một giọt máu không nhịn được rơi thẳng xuống ga giường, để lại một vết đỏ in như đoá hoa nhỏ.
Thấy vậy, Tạ Quảng Bạch thở dài: “Thôi, hôm nay anh qua phòng khác ngủ.”
Thời Lê thấy hơi ngại, nhưng chuyện này cô đâu thể kiểm soát được. Vừa tự an ủi bản thân, cô vừa dùng khăn giấy bịt mũi lại, vén chăn xuống giường, định đi theo anh sang phòng bên.
Tạ Quảng Bạch nhìn cô như nhìn sinh vật ngoài hành tinh: “Em định làm gì vậy?”
Cô trả lời rất đàng hoàng: “Không phải anh nói đi nơi khác ngủ à?”
“Là anh đi, đâu có nói đi với em,” Tạ Quảng Bạch nhíu mày: “Em chẳng phải sống chết không chịu lấy anh à? Yên tâm, sau này ly hôn rồi, em vẫn trong sạch như ban đầu.”
Cô nghẹn lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


