Mãi đến khi cảm giác nóng rát nơi môi dịu đi, hai người mới một trước một sau quay lại điểm quay phim.
Thời Lê vẫn còn tức giận và xấu hổ vì bị anh nhìn chằm chằm vào mông. Nào ngờ Tạ Quảng Bạch lại buông một câu nhẹ tênh khiến cô như muốn rớt cả hồn: “Em là ai?”
“Em là Thời Tử Linh mà.”
“Em không phải.” Tạ Quảng Bạch đột nhiên dừng lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú, “Tuy em và cô ấy giống nhau như đúc, cả chiều cao, dáng người cũng chẳng khác gì. Nhưng tôi không biết em làm vậy là do có người đứng sau sắp đặt, hay là có ẩn tình nào khác. Em nói cho tôi biết đi, chuyện này có liên quan đến ba của Thời Tử Linh không?”
“Không... không có đâu...” Thời Lê theo phản xạ đáp lời.
Tạ Quảng Bạch nhếch môi cười đầy ẩn ý, đến lúc này cô mới nhận ra mình đã bị anh dẫn dắt vào bẫy. Gương mặt cô trắng bệch: “Anh...”
Anh xoa đầu cô, cười như không: “Tối nay, tốt nhất là em nên chủ động thú thật mọi chuyện.”
Má nó, thú thật cái khỉ gì! Nói hoạch toẹt ra tất cả các người đều là nhân vật hư cấu, mọi chuyện này đều là giả sao?
Thời Lê vừa đi vừa nghĩ ngợi rối bời, lòng dạ rối như tơ vò. Cô quay về chỗ đạo diễn Hứa mà đầu óc cứ lơ ngơ, suýt nữa làm đổ cả bình sứ. Thấy trạng thái cô không ổn, đạo diễn Hứa vội bảo cô đi nghỉ ngơi một lúc. Sau khi nói vài câu với đạo diễn, Tạ Quảng Bạch cũng rời đi.
Thời Lê ngồi đó rất lâu, muốn sắp xếp lời để nói, nhưng cuối cùng vẫn không biết bắt đầu từ đâu.
Nếu nói thẳng ra, chắc anh sẽ tưởng cô bị tâm thần mất.
Khi cô còn đang buồn phiền, một bàn tay vẫy vẫy trước mặt: “Này, hoàn hồn nào.”
Thời Lê ngẩng đầu, thấy Phùng Hạ vừa tẩy trang xong đang đứng trước mặt.
Phùng Hạ quay cả ngày, trông có phần mệt mỏi, nhưng tinh thần vẫn tốt. Cô đưa cho Thời Lê một chai nước. Thời Lê nhận lấy, mở nắp nhưng không uống, chỉ dùng ngón tay gõ nhẹ lên thân chai, nhìn nước bên trong lay động.
Cả hai im lặng một lúc, rồi Phùng Hạ chủ động mở lời: “Khi nãy lúc cô chưa đến, Tạ Ôn Dư gọi tôi ra ngoài, bảo tôi hủy hợp đồng với các người, ký lại với Phong Sướng.”
Thời Lê giật mình: “Sao anh ta có thể vô liêm sỉ đến vậy!” Rồi lại len lén nhìn sang Phùng Hạ, hỏi khẽ: “Cô không đồng ý đấy chứ?”
Bởi vì lúc đọc truyện, cô luôn đứng ở góc nhìn của nam nữ chính. Cho nên đến tận bây giờ, Thời Lê vẫn không có cảm giác chán ghét gì Tạ Ôn Dư cả.
Tuy rằng anh ta kiêu ngạo, vô lễ, nhưng anh ta yêu nữ chính mà!
Tuy rằng anh ta đào hoa, trăng hoa, nhưng anh ta yêu nữ chính mà!
Tuy rằng anh ta tâm cơ, tính toán, nhưng anh ta yêu nữ chính mà!
Nhưng đến khi Thời Lê đột nhiên đứng ở phía đối lập với anh ta, cô lại không khỏi lo lắng, liệu Tạ Ôn Dư có làm chuyện gì xấu không đây?
Cho đến tận bây giờ, Thời Lê cũng chưa từng có ý định phá hỏng cặp đôi nam nữ chính. Dù sao đó cũng là couple mà cô từng ngày đêm theo đuổi trong truyện. Điều cô mong mỏi lúc này, cũng chỉ đơn giản là có thể tiếp tục sống ở thế giới này mà thôi.
Tất nhiên, nếu có thể "thả thính" được Tạ Quảng Bạch thì càng tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










