Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

MỖI NGÀY ĐỀU PHẢI CÔNG LƯỢC VAI ÁC Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Trên đường về, cả hai không nói với nhau câu nào, cũng không có ánh mắt trao đổi gì.

Thời Lê vẫn đang suy nghĩ mãi về câu “xong rồi” kia của anh, rốt cuộc là có ý gì?

Rất rõ ràng, Tạ Quảng Bạch đã nhận ra cô không phải là Thời Tử Linh thật. Vậy thì, anh sẽ xem cô là gì? Gián điệp sao? Có khi nào anh sẽ báo chuyện này cho ba của Thời Tử Linh? Rồi hai cha con họ sẽ tra hỏi và ra tay với cô để tìm ra tung tích Thời Tử Linh thật.

Nghĩ đến những màn tra tấn tàn khốc thường có trong tiểu thuyết, Thời Lê rùng mình.

Nhưng vừa rồi anh lại nói “xong rồi”, mà còn là kiểu tự mình chuốc lấy, bất lực pha lẫn chua xót.

Vậy có thể hiểu thế này không? Tạ Quảng Bạch từ lúc nhận ra điểm bất thường liền âm thầm quan sát cô, vì muốn điều tra thân phận thật của cô mà không tiếc dùng đến... sắc đẹp dụ dỗ?

Thôi được, chắc không đến mức đó. Nói ngắn gọn, khi anh phát hiện cô không phải Thời Tử Linh, thì cũng đồng thời phát hiện bản thân đã trót yêu cô mất rồi. Một bên là vợ sắp cưới danh chính ngôn thuận, một bên là cô gái thần bí đầy cuốn hút.

Nghĩ đến đây, mặt Thời Lê đỏ bừng.

Cô cẩn thận ngẩng đầu lên: “Tạ…”

Nhưng khi nhìn thấy gương mặt Tạ Quảng Bạch, cô lập tức chết sững.

Môi anh… cũng sưng đỏ lên rồi.

Hai người, với hai cái miệng sưng tều, bước vào phòng khám bệnh. Hình ảnh ấy thật quá bắt mắt. Bác sĩ trực ban ban đầu sửng sốt, sau đó liền phá lên cười: “Cặp tình nhân này mãnh liệt dữ ha.”

Tạ Quảng Bạch mặt không biểu cảm: “Dị ứng nhẹ với hải sản, phiền anh tiêm cho một mũi.”

“Cô ấy thì sao?”

“Cũng dị ứng.”

Bác sĩ cười đầy ẩn ý: “Không phải người một nhà, sao bước chung một cửa.”

Ông viết vèo vèo hai đơn thuốc, đưa cho Tạ Quảng Bạch, còn nói thêm: “Hoạn nạn thấy chân tình. Đi, qua bên kia lấy thuốc.”

Lúc này trong phòng chỉ có một cô y tá trực ban. Cô y tá đeo khẩu trang, tay cầm kim tiêm mà hơi bối rối, cả hai đều bị dị ứng, tình trạng giống nhau, nên tiêm cho ai trước thì hợp lý hơn?

Tạ Quảng Bạch lập tức đẩy Thời Lê lên trước: “Tiêm cho cô ấy trước.”

Thời Lê có hơi ngượng: “Anh ra ngoài trước một chút được không?”

Tạ Quảng Bạch đáp tỉnh bơ: “Vợ chồng rồi, sợ gì tiêm một mũi? Sợ hả? Nếu sợ thì để anh che mắt giúp.”

Nói rồi, anh thực sự bước tới, nhẹ nhàng đưa tay che mắt cô lại.

Trước mắt một màu đen kịt, không thấy gì cả. Thời Lê lẩm bẩm: “Vậy khác gì bịt tai trộm chuông đâu.”

Nhưng hiện tại môi ngứa rát không chịu nổi, cô cũng chẳng hơi đâu mà quan tâm nhiều. Dù sao cũng đã lấy nhau rồi, bị nhìn thêm một lần thì cũng có sao đâu.

Cô hít sâu một hơi, tháo nút thắt quần, kéo khóa, rồi tụt quần xuống.

Ngay lúc phần mông lộ ra, cô bỗng cảm nhận một luồng khí lạnh, lờ mờ nghe thấy cô y tá hít mạnh một hơi.

Thời Lê cau mày khó chịu. Gì chứ, ngày nào cũng tiêm mà vẫn chưa thấy đủ mông à?

Đang bực mình, một luồng đau nhói bất ngờ truyền đến từ mông khiến cô suýt nhảy dựng. Một phút sau, cô y tá rút kim ra, tiện tay ném vào thùng: “Xong rồi.”

Tạ Quảng Bạch mỉm cười đáp lại, thong thả cởi cúc áo trước ngực rồi chỉ kéo một bên tay áo xuống.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Thời Lê, cô y tá nhanh chóng tiêm xong mũi cho anh.

Sau khi dọn dẹp xong, cô y tá rời khỏi phòng. Tạ Quảng Bạch nhìn Thời Lê, chậm rãi nói: “Lần sau đi tiêm, đừng cởi nhanh như vậy.”

Không khí chợt im bặt.

Anh lại bổ thêm một câu: “Chỗ tiêm được, không chỉ có mông đâu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc