Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

MỖI NGÀY ĐỀU PHẢI CÔNG LƯỢC VAI ÁC Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Thời Lê âm thầm suy đoán, có vẻ cô đang xuyên vào một quyển tiểu thuyết giới giải trí. Dựa theo tình hình hiện tại, hình như cô chính là người ôm đùi "Tân Dược"? Chuyện xảy ra đêm qua, e rằng chính là thù lao của việc đó.

Hiểu rõ tình cảnh, Thời Lê lập tức điều chỉnh thái độ, cố gắng dùng giọng điệu ngoan ngoãn mềm mỏng nói: “Vâng, tiên sinh.”

Không ngờ lại bị gọi như vậy, "Tân Dược" khẽ run lên, quay người lại với vẻ mặt hơi ngạc nhiên, ánh mắt nhìn cô cụp mi rũ mắt, như muốn nói gì đó lại thôi.

Thời Lê ôm lấy bộ quần áo xếp gọn bên cạnh, chui vào phòng tắm, dù gì gương mặt anh giống hệt Tân Dược, cô thật sự không có dũng khí thay đồ trước mặt anh. Nghĩ lại mà xem, nói không chừng đêm qua người ta đã nhìn hết cả tinh quang trên người cô rồi.

Trong lúc thay đồ, Thời Lê nhìn vào gương, vô thức hít vào một ngụm khí lạnh.

Sao vẫn là gương mặt mình vậy? Đôi mắt vẫn là đôi mắt đó, cái mũi cũng không khác, ngay cả nốt ruồi hồng nhạt ở cánh tay cũng giống hệt.

Truyền thuyết nói xuyên không thì sẽ hóa thành mỹ nhân quốc sắc thiên hương đâu? Thời Lê tức đến muốn khóc.

Ra khỏi phòng, vừa nhìn thấy "Tân Dược", cô lại lập tức biến thành một chú cừu nhỏ ngoan ngoãn, cụp mắt cúi đầu: “Em chuẩn bị xong rồi, tiên sinh.”

"Tân Dược" cũng đã thay xong vest. Anh quay lưng về phía cô, vừa chỉnh cà vạt vừa thản nhiên nói: “Hôm nay công ty có việc, tôi không tiễn em được. Lát nữa để Tiểu Lý đưa em qua.”

Nói xong, anh xoay người, ánh mắt quét lên mặt Thời Lê, nhíu mày: “Không trang điểm à?”

Lỗ tai Thời Lê đỏ ửng. Cô cũng muốn trang điểm lắm chứ, nhưng vấn đề là cô không biết trang điểm!

Cô chạy tới bàn trang điểm, nhìn vào một loạt chai lọ mỹ phẩm lạ hoắc, đầu óc liền quay cuồng hoa mắt chóng mặt. Nhờ bạn cùng phòng truyền thụ chút kiến thức cơ bản, cô cũng biết sơ sơ phải dùng kem lót trước rồi mới đến phấn nền. Nguyên chủ rõ ràng là người rất yêu thích trang điểm, màu son màu phấn gì cũng đủ cả, không sai cái nào. Thời Lê cố gắng hồi tưởng xem bạn cùng phòng thường vẽ mặt ra sao, cuối cùng chỉ miễn cưỡng đánh phấn nền, vẽ lông mày, tô son.

Là một “tay mơ” chính hiệu, những công đoạn còn lại quá phức tạp, cô hoàn toàn bó tay.

"Tân Dược" đứng nhìn hàng lông mày đậm như sâu róm của cô một lúc lâu, sau cùng phán một câu: “Tẩy lông mày đi, để chuyên viên trang điểm làm lại.”

Thời Lê cố gắng duy trì tâm thế của một người đang được bao nuôi, ngoan ngoãn như một chú cừu con, hoàn toàn nghe theo lời "Tân Dược". Nói thật, chỉ riêng gương mặt kia thôi, anh bảo cô đi về hướng tây, cô tuyệt đối không dám quay sang hướng đông.

Đến tên họ của anh cô còn chưa biết, sợ vô tình để lộ điều gì, thành ra một lời dư thừa cũng chẳng dám nói.

Chỉ là hôm nay cô cư xử quá bất thường, rõ ràng khiến "Tân Dược" sinh nghi. Lúc ăn sáng, anh hỏi: “Em rất sợ tôi à?”

Thời Lê lập tức lắc đầu nguầy nguậy: “Anh chính là người nuôi cơm nuôi áo em mà, sao em dám sợ anh. Có thể gặp được anh đúng là phúc ba đời nhà em, tổ tiên em nhất định từng dâng hương cầu phúc rồi.”

"Tân Dược" khẽ ho một tiếng, cắt ngang màn nịnh hót quá lố của cô: “Ăn đi, trễ giờ rồi.”

Thời Lê ngoan ngoãn gật đầu, nhưng đồ ăn trong miệng lại nhạt như nước lã.

Xem ra, cái gọi là được bao nuôi, người thường vẫn khó mà tiêu hóa nổi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc