Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

MỖI NGÀY ĐỀU PHẢI CÔNG LƯỢC VAI ÁC Chương 1: Trở Về Giới Giải Trí

Cài Đặt

Chương 1: Trở Về Giới Giải Trí

"Đinh linh linh linh."

Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, Thời Lê nghe thấy chuông báo thức trên điện thoại reo lên. Cô nhắm mắt lại, cố gắng quơ quào bên gối.

Không thấy! Ôi trời ơi! Không phải điện thoại lại rơi xuống đất nữa chứ? Tháng trước vừa mới thay một cái, tháng này mà hỏng tiếp thì chỉ có nước cạp đất mà sống!

Thời Lê bật dậy, định đưa tay mò lấy "bàn tay nhỏ đáng yêu" của mình. Nhưng khi mở mắt ra, cô lập tức sững người tại chỗ.

Trên đầu không còn là bóng đèn trắng quen thuộc ở ký túc xá, mà là một chiếc đèn chùm lộng lẫy xa hoa. Trên tường đối diện cũng không phải là poster nam thần cô thường dán, mà là bức tranh sơn dầu nào đó trông vừa cao cấp vừa khó hiểu. Dưới thân cũng chẳng còn là giường đơn với drap màu xanh trắng và tấm nệm cứng của ký túc xá nữa, mà là một chiếc giường siêu lớn màu xám nhạt, mềm mại như bông.

Đáng sợ nhất là trên ga giường còn loang lổ vài vệt nâu mờ.

Phản ứng đầu tiên của Thời Lê là: Chẳng lẽ dì cả ghé thăm?

Cô vội kéo váy lên, định kiểm tra một chút, khoan đã, tại sao cô lại đang mặc một bộ váy ngủ hở hang, mỏng dính như thế này? Hôm nay rõ ràng không phải ngày đèn đỏ, khả năng bị tràn máu gần như bị loại trừ.

Thời Lê trố mắt nhìn chằm chằm mấy vệt nâu kia hồi lâu, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ kinh hoàng: Đừng nói là cái lạc hồng trong truyền thuyết kia nha?

Trong chớp mắt, cả người cô lạnh toát.

Thời Lê, một cô gái bình thường như bao người, học hành cũng tàm tạm, nói năng thì chuẩn phổ thông, ngoại hình trung bình hơi ngả về hướng đáng yêu, thỉnh thoảng còn được khen là xinh xắn. Kỹ năng nổi bật duy nhất là có thể nhào lộn ba vòng rồi tiếp đất hoàn hảo, nhưng với một cô gái mà nói, kỹ năng này chẳng giúp ích được gì nhiều.

Nói trắng ra, cô là kiểu người không có gì đặc biệt nổi trội.

Chính cô đây, đêm qua vẫn ngoan ngoãn đọc hết một quyển tiểu thuyết rồi đi ngủ, làm sao bây giờ lại mê mê tỉnh tỉnh lạc vào nơi quái quỷ này?

Thời Lê mặt mày ủ rũ, chuyện nghiêm trọng thế này mà cô lại chẳng có lấy một chút ấn tượng nào cả!

Cửa sổ bên cạnh khẽ mở, gió lùa vào làm rèm cửa tung bay phấp phới. Ngoài cửa sổ là khung cảnh hoàn toàn xa lạ.

Trong đầu cô đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ quái. Có phải mình đang mơ không? Chỉ cần nhảy từ cửa sổ xuống, có khi sẽ tỉnh lại?

Bên ngoài cửa sổ gió lùa hơi lạnh, Thời Lê siết nhẹ đầu ngón tay, do dự một lúc rồi run rẩy nhấc chân bước tới. Cô sợ, không dám thật sự nhảy xuống, chỉ dám nghiêng người áp sát vào bệ cửa sổ, rón rén trườn người trèo ra ngoài.

Xuống rồi, chắc sẽ tỉnh thôi.

Gió chợt thốc mạnh hơn, lùa qua mái tóc cô. Cô không dám mở mắt nhìn, nhưng lại cảm nhận rõ mặt đất đang dần tiến gần về phía mình. Toàn thân cô run rẩy, cắn chặt răng, ngay giây tiếp theo, cô cảm thấy mình tiếp đất trên một thứ gì đó mềm mại như mây.

Chẳng lẽ mình lên thiên đường rồi sao? Nhưng cô theo chủ nghĩa Mác - Lênin mà! Sao lại tự dưng leo sang chuồng của lão tiên sinh Thượng Đế được?

Thời Lê trợn to mắt. Vẫn là chiếc đèn chùm lộng lẫy đó.

Cô lăn một vòng bật dậy, váy ngủ mỏng manh vẫn nguyên vẹn khoác trên người. Cô bấu mạnh vào tay mình một cái, đau điếng.

Chạy đến bên cửa sổ, ngoài kia vẫn là cảnh sắc xa lạ, cô không dám tin, liền bước nhanh tới, định thử thêm lần nữa. Nhưng ngay khi vừa nhấc chân lên, não cô lập tức tỉnh táo lại.

Ngày nào cũng đọc truyện xuyên không trọng sinh, hôm nay cuối cùng cũng tới lượt mình rồi! Hơn nữa, có vẻ còn là kiểu không bị chết ngay lập tức!

Theo lẽ thường trong các truyện trọng sinh, tiếp theo đây cô sẽ nắm tay nam chính cùng nhau ngang dọc thiên hạ, thần chắn giết thần, Phật chắn giết Phật.

Nếu đây là truyện ngược, anh ta sẽ lạnh lùng ném ra một câu: “Cầm tiền, cút.”

Nếu là truyện sủng, thì chắc anh ta sẽ dịu dàng bước tới, ngậm lấy môi cô rồi tấn công bằng đầu lưỡi?

Tất cả những khả năng đó, ngay khoảnh khắc Thời Lê quay đầu lại, đều tan thành mây khói.

Người đàn ông bước vào có gương mặt giống y như đúc nam thần trong lòng cô, đến mức ngay cả nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt cũng giống hệt!

Thời Lê sống đến mười tám tuổi, từng yêu hai lần. Lần đầu là mối tình gà bông mới nhen nhóm, chưa được mấy hôm thì bị đá. Lần hai là mối tình đơn phương, cô mê mệt ca sĩ mới nổi Tân Dược, mỗi ngày đều điên cuồng sưu tầm tất cả thông tin liên quan đến anh. Đi trên đường, chỉ cần thấy chữ Dược là cô đã có thể phấn khích cả nửa ngày.

Người đàn ông trước mặt mặc áo choàng tắm dài, gương mặt tuấn tú phủ một tầng lạnh nhạt, nhíu mày nhìn cô: “Mới sáng sớm, cô lại phát điên gì vậy?”

Ngay cả giọng nói cũng giống Tân Dược y chang!

Nam thần đang đứng ngay phía trước, mặc dù lý trí biết rõ người này tuyệt đối không thể là Tân Dược, nhưng chỉ riêng gương mặt kia thôi cũng đủ khiến Thời Lê lập tức mất hết sức chiến đấu.

Cô lặng lẽ thu chân từ bệ cửa sổ xuống, cười gượng hai tiếng: “Em đang tập yoga mà. Không khí bên này rất tốt, thuận tiện hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa một chút.”

"Tân Dược" nghi hoặc liếc cô một cái, nhưng lười so đo xem cô hấp thụ là tinh hoa nhật nguyệt hay là PM2.5, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Hôm nay thử kính, em còn đi được không?”

Vừa lau tóc bằng khăn, anh vừa nói, giọng điệu không rõ là thân thiết hay lạnh nhạt: “Nếu thấy không khỏe thì đừng đi, dù sao cũng chỉ là hình thức thôi.”

Hợp lại... mình là minh tinh?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc