Sau khi băng hải tặc Râu Trắng đổi cánh buồm và cờ hải tặc mới, cuối cùng cũng có thể bắt đầu lên đường. Hơn nữa sau khi rời khỏi vùng biển của trấn phường nhuộm, bọn họ đã được gặp lại khí hậu tốt lâu rồi không thấy.
Ở trong thời thời tiết tuyết rơi liên tục một tháng, bây giờ cuối cùng cũng có thể nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ, nhiều người nhàn nhã nằm dựa lên boong thuyền phơi nắng, cảm thấy cả người cũng dễ chịu hơn hẳn.
Trong hơn một tháng trước đó, Nina lạnh đến cả người khó chịu, hơn nữa bởi vì liên tục tiếp xúc với bột khoáng và than nhuộm màu khiến ngón tay bị khô nứt không đều.
May mà vùng biển hiện tại có khí hậu không tệ.
Vì vậy mới sáng sớm, Nina đã chạy đến phía đầu của mũi thuyền khổng lồ để phơi nắng, thuận tiện hoàn thành công việc thường ngày.
Bây giờ ở mũi thuyền đặt hai hàng dài những chậu hoa, trong chậu hoa rải đầy đất cát có vụn khoáng thạch kỳ lạ.
Đây là chậu đất cát mà hai hôm trước Marco mang về, nói là để thêm hai ngày nữa là có thể gieo hạt vào.
Còn về tại sao lại có thứ này thì phải bắt đầu nói từ hôm trước khi thuyền khởi hành…
Hôm đó, sau khi chào qua loa đám Sird, Marco vội vàng xuống thuyền đi tìm Nina.
May mà hướng đi của Nina rất dễ đoán, Marco vừa đến phiên chợ đã tìm thấy cô ở trong một tiệm phường nhuộm.
Lúc đó trên tay cô đang xách một túi gì đó rất to, trông có vẻ rất nặng.
Anh bước lên, giúp cô cầm lấy.
Nina giật mình, lúc nhìn thấy Marco mới buông lỏng tay ra.
“Đội trưởng Marco, sao ngài lại ở đây?”
Marco rung túi đồ trong tay, đáp: “Đúng lúc đi ngang.”
“Đây là gì vậy, sao nặng thế?”
“Hạt giống, có hạt giống nhuộm màu và một số hạt giống hoa đặc biệt.”
Cô phải đem hạt giống nhuộm màu đặc biệt của nơi này về quê nhà mới được, nếu không sau này sẽ không có nguyên vật liệu để điều chế túi toả nhiệt mà không dễ gì cô mới sáng chế ra được.
Đương nhiên cô còn cố ý tìm thợ nhuộm vải của phường nhuộm để hỏi mấy chuyện liên quan.
May mà tỉ lệ sống của mấy loại cây này khá cao, mang về trồng chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.
Marco cúi đầu nhìn Nina: “Hạt giống?”
“Phải, tôi muốn đem về nhà sau này trồng.”
“Đem về nhà… không muốn bây giờ trồng luôn sao?”
Nina hơi không hiểu ý của Marco: “Bây giờ? Trên thuyền chúng ta… làm sao trồng? Hơn nữa nước ngọt trên thuyền cũng rất quý hiếm…”
“Ừm… Chuyện đó cứ giao cho tôi là được, đúng lúc tôi cũng cần trồng vài loại thảo dược.”
…
Vì vậy mũi thuyền đã có thêm hai hàng chậu hoa.
Không biết Marco đã nói gì với Râu Trắng, nói chung hình như ông cũng chẳng có ý kiến gì với việc bố trí thêm những thứ này trên thuyền.
Không đúng, ông vốn không phải là người hay so đo, Nina và đám Sird đã trang trí bức tường của nhà ăn thành như vậy, Râu Trắng cũng chỉ cười rồi thôi.
Marco còn đặt một cái ghế chân cao nặng trịch ở giữa hai hàng chậu hoa, chân ghế vững chắc, đệm ngồi mềm mại, để tiện cho Nina sau này ngồi đây chăm sóc cây cỏ, mặc dù bây giờ vẫn chỉ là đất cát.
Sáng sớm hôm nay, Nina theo thường lệ cầm một cái xẻng, đi tới xới đất cho mỗi chậu hoa, để đất và khoáng thạch bên trong trộn đều với nhau.
“Nina chan, chuyện nhỏ thế này để chúng tôi làm là được rồi.”
Thấy Nina đang xới đất, mấy người đang phơi nắng bên cạnh cùng đi qua.
Nina gõ cho đất trên xẻng rơi ra: “Không sao, tôi chỉ tiện tay nên làm luôn thôi.”
Các thuyền viên cùng tụ tập qua: “Nina chan, rốt cuộc bên trong định trồng gì vậy? Đội trưởng Marco có nói không?”
“Đột nhiên đem nhiều đất cát lên đây như vậy, làm chúng tôi giật cả mình ha ha ha ha ha.”
Nina suy nghĩ: “Đội trưởng Marco nói để tôi trồng hoa? Và thảo dược gì đó.”
“Vậy sao, vậy sao còn chưa trồng xuống?”
“Đội trưởng Marco nói đất mang lên thuyền thì rất khó trồng cây, vì vậy phải nuôi đất trước… Những bột khoáng thạch này có lẽ là để bổ sung dinh dưỡng cho đất chăng?”
Mặc dù Nina luôn muốn có một vườn hoa nhỏ, nhưng trên thực tế cô không giỏi mấy chuyện làm vườn, lại không có thời gian đi học, vì vậy bây giờ thực ra cô cũng không hiểu lắm về cách làm của Marco, chỉ có thể suy đoán mơ hồ.
“Đúng, sau này có cơ hội thì moi giun đất bỏ vào.”
Marco cầm quyển sách trong tay, đi qua.
“Đội trưởng Marco!” Nina vội vàng ngồi thẳng người, muốn xuống khỏi ghế.
Nhưng Marco đã ấn vai cô lại, bảo cô cứ ngồi đó.
Sau đó anh đưa quyển sách trong tay cho cô, rồi nhận lấy cái xẻng, tiếp tục công việc xới đất.
Nina nhìn bìa sách trong tay “Bách khoa trồng trọt”.
“Tôi cũng là đọc được từ trong sách thôi. Ngoại trừ thảo dược, bình thường tôi cũng chưa từng trồng các loại cây cỏ khác, không biết có làm được hay không.”
Nina tò mò thò đầu qua: “Đội trưởng Marco, giun đất… là gì?”
Marco ngẩn ra, miêu tả: “Thì là loại giun, có cái tai rất dài, có khả năng xới đất rất giỏi.”
Trong đầu Nina tưởng tượng ra, con giun có cái tai dài…
“Nina…” Marco nhìn sắc mặt ngày càng nhăn nhó của Nina thì biết ngay cô lại bắt đầu tưởng tượng lung tung rồi.
Anh giơ tay ra với Nina, cô nhìn lòng bàn tay của anh, vô thức đặt tay mình lên.
Trước kia Marco luôn dùng cách này để truyền lửa cho cô nên Nina đã quen rồi. Mặc dù bây giờ thực ra cô không hề lạnh…
Nhưng đợi mấy giây cũng không thấy ngọn lửa cháy lên.
Ngược lại, cô nghe thấy tiếng cười khẽ nín nhịn của Marco.
Nina ngẩng đầu nhìn, Marco đang xoa trán.
Mặt anh bị bàn tay che đi hơn nửa, nhưng bây giờ Nina đang ngồi ngay ngắn nhìn từ dưới lên nên có thể thấy rõ khoé môi cong lên của Marco.
Nina: “?”
Cùng lúc này, cô cảm nhận được tay mình bị lật lên, ngón tay của Marco vẽ gì đó trong lòng bàn tay cô.
Nina cảm thấy lòng bàn tay của mình ngứa ngáy, muốn rụt về nhưng đã bị anh bắt lại cổ tay.
“Trông thế này.”
Nina sửng sốt: “Gì ạ?”
Marco chỉ vào lòng bàn tay cô: “Loại giun đất đó, trông thế này.”
Trông thế này, là sao?
Nina bỗng hiểu ra, lúc nãy Marco đưa tay là muốn vẽ hình dáng của giun đất cho cô xem.
Mà cô lại đặt tay mình lên.
A a a a a a…
Cứu mạng…
Nina cảm thấy xấu hổ đến cả người cứng đờ. Cô gấp gáp muốn rút tay về nhưng lại cảm thấy như vậy thì còn ngại ngùng hơn.
Ánh mắt Nina lơ đãng: “À, vậy, vậy sao…”
Trong đầu cô không hề nhớ đến hình dáng của giun đất, chỉ nhớ đến sự xấu hổ vừa rồi của mình.
“Nina.”
Nina căng thẳng: “Dạ!”
“Cúi đầu.”
Nina ngẩn ra một lúc, ngoan ngoãn cúi đầu nhìn lòng bàn tay: “?”
Marco vẽ hình dạng của giun đất tai dài trong lòng bàn tay cô lần nữa. Vẽ từng nét từng nét rất chậm.
Sợ Nina nhìn không hiểu, anh còn vẽ ngược lại theo hướng cô.
“Như vậy, đã nhìn hiểu chưa?”
Nina ngơ ngác rụt tay lại, nhìn lòng bàn tay của mình, rõ ràng trên đó không có gì cả, nhưng Nina lại dường như có thể nhìn thấy một hình vẽ trong đó.
Thật ngứa…
Cô đột nhiên khép tay lại, nắm chặt thành đấm tay đặt lên lồng ngực.
Thấy dáng vẻ bất thường của Nina, Marco chống tay lên chậu hoa, hơi cúi người nhìn cô.
“Nina?”
“Dạ!” Nina vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy mặt Marco, sự căng thẳng đột nhiên ập tới khiến cô bật ngửa ra sau.
“Cẩn thận!”
Marco bắt lấy cổ tay Nina, đỡ lấy lưng cô, để tránh cô ngã ngửa khỏi ghế chân cao.
“Nina?”
Nina như bị giật mình, Marco đang nắm cổ tay cô cũng cảm nhận được nhịp tim đập nhanh của cô.
“Vẫn ổn chứ?”
Nina vội vàng rụt tay về, lắc đầu: “Không sao! Tôi không sao! Cảm ơn ngài!”
Marco nhìn chiếc ghế mà Nina đang ngồi, bắt đầu suy nghĩ xem có nên lắp thêm lưng ghế thì tốt hơn không, hoặc là đổi luôn chiếc ghế khác.
Trải qua cú ngã vừa rồi, đầu óc Nina tỉnh táo hơn. Cô cẩn thận hít sâu một hơi, mau chóng điều chỉnh tư thế ngồi cho đàng hoàng lại.
Nina ngẩng đầu nhìn Marco: “Tôi không sao, cảm ơn ngài!”
Nhưng Marco đang cúi đầu nhìn chiếc ghế của cô: “Nina, hay là đổi ghế khác nhé?”
Dùng loại ghế này trên thuyền quả nhiên vẫn rất nguy hiểm, không cẩn thận sẽ bị ngã xuống.
Nhưng Nina vừa nghe thấy thì dùng sức lắc đầu.
“Không cần không cần, cái này là được rồi.” Tay Nina nắm lấy cái ghế: “Tôi sẽ chú ý an toàn!”
Marco nhíu mày, đi đến bên cạnh Nina, cong chân, dựa lưng lên chậu hoa.
“Nina, đổi cái ghế thôi mà, sẽ không phiền chúng tôi đâu.”
Nina: “?”
Cô vừa nghe đã biết Marco hiểu lầm ý mình, vội vàng giải thích: “Không phải, đội trưởng Marco, bởi vì tôi rất thích chiếc ghế này.”
“Rất thích.” Nina nghiêm túc trả lời, cô lắc lư đôi chân trong không trung: “Giống như vậy, lơ lửng cảm thấy rất dễ chịu.”
“Ngài có muốn thử…” Lời đến bên miệng thì nuốt trở về.
Nina nhìn chiều cao của Marco, lại liếc nhìn chiều cao của chiếc ghế.
Nếu không ngoài dự đoán, Marco mà ngồi lên, chân vốn không rời khỏi mặt đất.
À nếu nói như vậy, dù là chiếc ghế mà Nina nghĩ là chân cao trong nhà ăn… thực ra cũng chỉ là ghế bình thường mà thôi.
Dù sao chỉ có cô ngồi vào mới chân không chạm đất.
Nina im lặng.
“Vốn là chuẩn bị riêng cho cô, cô thích là tốt rồi.” Marco tự giác phá vỡ bầu không khí im lặng.
Nina ngơ ngác ngẩng đầu.
Chuẩn bị “riêng” cho cô…
Không thể không nói, câu này khiến Nina khá vui vẻ.
“Thích.” Cô thuận theo ý anh, nở nụ cười xán lạn: “Cảm ơn ngài!”
“Ưm, ừm…”
Marco đột nhiên đứng thẳng người, ánh mắt mau chóng liếc qua bên cạnh, cuối cùng dừng lại trên chậu cây.
Anh lấy ngón tay nhặt một chút đất trong chậu hoa, quay đầu bảo mấy thuyền viên giúp mình lấy hạt giống qua đây.
“Đội trưởng Marco, có thể gieo hạt rồi sao?”
“Ừm, để thử xem. Khí hậu gần đây không tệ, ý tôi là nếu như không có khí hậu khắc nghiệt.”
Các thuyền viên nhanh chóng khiêng túi hạt giống to bự mà Nina mang về ra.
Marco hơi bất lực: “Không cần đem hết qua.”
Thuyền viên cũng rất vô tội, bởi vì bên trong có quá nhiều loại hạt, tất cả đều tương tự nhau, họ vốn không phân biệt được loại nào với loại nào.
Marco cũng biết đã làm khó bọn họ nên bảo bọn họ đặt xuống là được.
Anh ngồi xổm dưới đất nhìn các loại hạt giống trong túi.
“Nina, đến giúp tôi.”
“Dạ.”
Giọng nói vang lên bên tai, Marco nghiêng đầu là có thể nhìn thấy Nina đã cúi người đứng phía sau anh từ khi nào.
Nina ngồi xổm xuống: “Tôi cần làm gì ạ?”
“Cô phân loại các hạt giống trước, những loại giống nhau để cùng nhau là được.”
Marco lấy từng gói hạt giống từ bên trong ra. Cũng không thể trách các thuyền viên không phân biệt được, lúc mua đúng là không để ý, để lẫn chung với nhau, bây giờ đúng là không phân biệt nổi loại nào với loại nào.
Nina cũng hơi rầu rĩ với những loại thảo dược quá giống nhau này, chỉ có thể so sánh từng cái với Marco.
“Đội trưởng Marco, đây là thuốc nhuộm màu nâu, vậy cái này là… cỏ cầm máu sao?”
Marco nghiêng qua nhìn hạt giống trên tay Nina: “Nina, cái này hình như là hạt giống hoa, cô xem đường viền của hạt giống…”
“Dạ được, vậy đống này là cùng một loại, còn mấy cái này…”
…
Cách đó không xa, Bista và Sird đứng dựa trên mép thuyền đang lặng lẽ nhìn hai người ở mũi thuyền đang chụm đầu vào nhau.
Bista: “Còn chưa hiểu sao?”
Sird nghiêm túc gật đầu: “Hiểu rồi.”
Anh ta sờ hàm râu trên cằm, tặc lưỡi.
“Xem ra, ưm.” Anh ta hất cằm chỉ về phía hai người kia: “Bọn họ còn…”
“Nhưng thật không ngờ đó…” Sird đột nhiên cười hí hí, lấy cùi chỏ hích Bista bên cạnh.
“Này này, Bista! Cậu nói xem chúng ta nên giúp Marco thế nào đây?”
“Nói ra thì có phải đến bây giờ Marco vẫn chưa tặng đồ cho người ta không vậy? Chậc chậc chậc…”
Nghe thấy lời Sird, Bista bĩu môi, liếc anh ta: “Giúp? Cậu bớt giúp cậu ta là được rồi.”
Sird: “…”
…
Nina và Marco mất cả buổi sáng chỉ để phân loại hạt giống.
Đợi sau khi gieo từng hạt từng hạt xong thì đã sắp đến giờ ăn trưa.
Nhưng Nina vẫn chưa có thời gian đi ăn, cô còn phải đi kiểm tra sức khoẻ theo thường lệ cho Râu Trắng. Mấy hôm nay Marco phải dẫn mấy người mới trong đội đi tập luyện nên việc kiểm tra thường ngày do một mình Nina phụ trách.
“Đội trưởng Marco, vậy tôi đi tìm thuyền trưởng trước đây.” Nina phủi đất trên tay, đứng dậy.
Marco cũng vội đứng dậy: “Hôm nay tôi cùng cô…”
“Đội trưởng Marco!”
Nhưng bên cạnh đột nhiên có đội viên của tiểu đội 1 chạy đến với vẻ mặt gấp gáp, trong tay bọn họ cầm một con Ốc sên truyền tin, đưa đến trước mặt Marco.
Nina vừa thấy là biết ngay Marco có chuyện cần làm, ngoan ngoãn vẫy tay với anh rồi chỉ về phía khoang thuyền, yên lặng rời đi.
“Nina, đợi…”
Marco đưa tay lên, nhưng cuối cùng vẫn bỏ xuống.
Anh nhìn mấy thuyền viên, hỏi: “Sao vậy? Có chuyện gì mà gấp gáp vậy?”
“Đội trưởng Marco, đây là điện thoại từ cô Elmy! Thuyền trưởng đang nghỉ ngơi nên chúng tôi…”
Elmy là thuyền trưởng của băng hải tặc dưới trướng Râu Trắng, cũng là cô gái hiếm có dưới trướng Râu Trắng. Cô ấy có mái tóc xù màu tím như quả mọng, bình thường còn thích đeo trang sức màu mè.
“Elmy? Tôi nhớ lần trước cô ấy liên lạc với chúng ta là chuyện của năm ngoái rồi…”
Marco phủi đất trên tay, nhận lấy Ốc sên truyền tin: “Elmy, là tôi, Marco đây.”
…
Ở bên kia, Nina vội vàng xách hộp y tế đến trước cửa phòng của thuyền trưởng Râu Trắng.
Nhìn cánh cửa đóng chặt, Nina biết Râu Trắng vẫn đang nghỉ ngơi ở bên trong.
Cô đưa tay lên muốn gõ cửa, nhưng lại sợ làm phiền ông nghỉ ngơi nên cứ mãi chần chừ đứng trước cửa.
“Nina? Đến kiểm tra cho ông già sao?” Joz thấy Nina đứng trước cửa phòng thuyền trưởng, chủ động bước qua.
“Đúng vậy, đội trưởng Joz, nhưng hình như thuyền trưởng vẫn đang nghỉ ngơi…”
Joz trực tiếp gõ cửa, hét to: “Ông già, Nina đến rồi.”
Nina: “…”
Anh ta cúi người, nói nhỏ với Nina: “Yên tâm, ông già đã thức dậy từ lâu rồi, chỉ là nằm đó không muốn dậy thôi.”
Quả nhiên, Nina nghe thấy giọng nói trầm thấp vang lên bên trong: “Vào đi.”
Joz đẩy cửa ra, đi vào trước, Nina theo sát phía sau.
Anh ta vừa đi vừa nói: “Ông già, ông đã đỡ hơn chưa? Hôm qua ông lại uống nhiều rượu như vậy.”
“Thuyền trưởng, tôi đến kiểm tra sức khoẻ cho ngài.”
Râu Trắng ngồi xuống mép giường, Joz bắt đầu nói chuyện với ông. Nina mau chóng đứng lên ghế cạnh giường, tranh thủ kiểm tra tình trạng vết thương cũ cho Râu Trắng.
“Ông già, ông không thể uống nhiều rượu như vậy.”
“Đâu có bao nhiêu.”
“Ông già, người ông đầy mùi rượu…”
“…”
Râu Trắng lặng lẽ quay đầu đi.
Joz bất lực: “Ông già, ông đừng có tránh né.”
“…”
Nina liếc hai bố con họ, cuối cùng không nhịn được bật cười.
Khiến hai người họ đều cùng nhìn sang cô.
Nina vội vàng xua tay giải thích: “Xin lỗi xin lỗi… Tôi chỉ cảm thấy tình cảm giữa thuyền trưởng và đội viên Joz thật tốt, thật khiến người ta ngưỡng mộ.”
“Ngưỡng mộ chúng tôi? Ha ha ha ha vậy thì thật vinh hạnh!” Joz bật cười, có vẻ như rất vui khi được Nina nghĩ vậy.
Nina vừa định tiếp lời thì nhìn thấy Râu Trắng nhíu mày, cô thử hỏi: “Thuyền trưởng, có phải ngài đau đầu không? Tôi giúp ngài mát xa nhé?”
Xem ra Râu Trắng vẫn còn xỉn nguội, Nina nghĩ rồi với tay đến cạnh đầu của ông, muốn giúp ông mát xa.
Thấy Râu Trắng không có ý từ chối, Nina bèn to gan đưa tay lên.
Trước kia Nina từng mát xa giúp không ít bệnh nhân dễ chịu hơn, nhưng bệnh nhân cao to giống như Râu Trắng thì là lần đầu tiên, cô phải dùng rất nhiều sức để ấn.
Thấy Nina mát xa cho Râu Trắng một cách khó khăn, Joz ngồi bên cạnh đột nhiên nhớ ra, hỏi: “Nina, Marco đâu rồi? Hình như hôm nay cậu ta không cần dẫn dắt người mới mà?”
“Đội trưởng Marco vốn muốn qua đây cùng, nhưng vừa nãy nhận được Ốc sên truyền tin.”
“Ốc sên truyền tin?”
“Hình như là bởi vì thuyền trưởng đang nghỉ ngơi nên các thuyền viên đưa Ốc sên truyền tin cho đội trưởng Marco… Tôi nghe nói người ở bên kia Ốc sên truyền tin tên… tên cô Elmy?”
“Elmy?” Râu Trắng bỗng nhìn qua.
Nina gật đầu: “Nếu tôi không nghe nhầm.”
Joz: “Elmy à…”
“Vậy xem ra không phải tin tốt rồi.”
Râu Trắng nghiêng đầu không cho Nina tiếp tục mát xa nữa, nói với cô: “Nina, cô gọi Marco qua đây giúp tôi.”
Nina ngẩn ra, vội vàng đáp rồi xoay người muốn chạy ra khỏi khoang thuyền.
“Đợi đã, Nina.”
Nina quay đầu, đúng lúc nhìn thấy Râu Trắng đang xoa đầu, ngồi thẳng người.
“Gọi hết tất cả bọn họ qua đây.”
Bọn họ… là chỉ các đội trưởng.
“Dạ! Tôi sẽ đi ngay!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)