Bây giờ không phải giờ ăn, trong nhà ăn hải tặc rộng lớn chỉ có mỗi Sird và Bista. Không biết bọn họ đang thảo luận chuyện gì mà trông rất gian tà.
Lúc này đột nhiên Nina gõ cửa bước vào khiến hai người họ giật mình.
“Đội trưởng Sird, đội trưởng Bista, chào buổi sáng!”
Hai người nhìn Nina rồi lại nhìn nhau, nhiệt tình vẫy tay với cô.
Bista: “Chào buổi sáng, Nina, qua ngồi một lúc không?”
Sird nhìn phía sau Nina: “Sao chỉ có một mình cô vậy, Marco đâu?”
Bình thường vì nguyên nhân công việc nên Nina luôn đi theo sau Marco, cho dù ăn cơm cũng đi cùng anh, bây giờ bỗng nhiên chỉ thấy một mình Nina đúng là khiến họ thấy hơi không quen.
Nina lắc đầu: “Đội trưởng Marco không có đến, nếu ngài tìm ngài ấy thì có thể đến khoang thuyền xem thử?”
Sird vội xua tay: “Không, tôi chỉ hỏi thôi, nói ra thì thứ mà thằng nhóc đó tặng cô… Chậc, Bista!”
Sird còn chưa nói xong đã bị Bista thục cùi chỏ vào eo.
Anh ta đẩy Sird ra, chỉ đống đồ Nina đang ôm trong tay.
“Đây là gì vậy?”
Nina: “…”
Nina cảm thấy bọn họ hơi kỳ lạ nhưng cũng không hỏi nhiều. Cô đặt cánh buồm và bản đồ đường biển lên bàn, trải ra cho bọn họ nhìn.
“Đây không phải là cánh buồm sao?” Bista xoay qua nhìn, phát hiện ra sự khác thường.
“Là tấm cũ?”
Sird xoa eo mình, chen qua: “Còn tấm bản đồ đường biển này nữa… A, tấm này rất nhiều năm rồi mà? Tìm được ở chỗ Marco đúng không.”
Nina hơi ngạc nhiên: “Sao ngài biết?”
Sird bật cười: “Ha ha ha chỉ có thằng nhóc đó mới cất giữ mấy món đồ trước kia cẩn thận như vậy.”
Anh ta trải phẳng cánh buồm và bản đồ đường biển lên bàn, quay lại chủ đề.
“Vì vậy Nina, cô cầm mấy thứ này qua đây để làm gì?”
Nina kể lại một lượt lời của các thuyền viên, sau đó mới chần chừ nói ra suy nghĩ của mình cho hai đội trưởng nghe.
“Tôi cảm thấy… so với để lá cờ hải tặc này phủ bụi, không bằng treo nó lên.”
Nina nói nhưng không tự tin lắm, dù sao cô không phải là hải tặc, cũng không biết mình làm như vậy có gì mạo phạm đến họ không.
“Nhưng mà… tôi nghĩ ký hiệu chính là “vinh quang” của mọi người, nên tôi nghĩ chắc là mọi người đều sẽ sẵn lòng ngắm nhìn trong thời gian dùng bữa mỗi ngày…”
Dù sao tất cả mọi người trên cả con thuyền này đều xăm ký hiệu của băng hải tặc Râu Trắng lên người, vậy chắc hẳn là rất thích đúng không?
“Nhưng mà… chỉ nhìn thôi cũng vui sao? Ý tôi là, liệu có thích để mấy thứ này trong nhà… a… liệu có làm màu quá không?”
Nina nghiêng đầu tìm từ nhưng nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được từ thích hợp, cuối cùng chỉ có thể nhăn mặt nhìn hai người như đầu hàng.
“Ha ha ha ha ha ha.” Sird đã hiểu suy nghĩ của Nina: “Ưm, tôi cảm thấy chắc là bọn họ sẽ rất thích đấy?”
Có lẽ trên cả con thuyền này không có ai luôn nghĩ đủ cách để trang trí “ngôi nhà” của mình như Nina.
“Nina, cô lên thuyền bao lâu rồi?” Bista đột nhiên xen vào: “Gần nửa năm rồi nhỉ?”
Nina ngẩn người, cô tính sơ qua: “Gần? Chắc là ba tháng, à không đúng, bốn tháng?”
Bốn tháng…
Trên thuyền không có nhiều khái niệm thời gian, bây giờ tính ra mới phát hiện thì ra đã lâu như vậy rồi.
“Mặc dù bây giờ mới hỏi thì có hơi trễ… ừm, cuộc sống trên thuyền thế nào?”
Nina lập tức mỉm cười: “Rất tốt! Rất vui! Đây là công việc tốt nhất mà tôi từng nhận.”
Thuận tiện dựng ngón tay cái lên.
“Ha ha ha ha vậy sao? Vậy thì tốt quá.”
“Được rồi được rồi, nghĩ coi nên treo cái này thế nào đi? Để chúng tôi giúp cô.” Sird nói rồi cầm lá cờ hải tặc lên, đi qua vách tường bên kia.
“Chỗ này?”
“Thấp quá đúng không?”
“Hay là như vậy?”
“Chiều cao tạm ổn, qua trái một chút? Không được không được, như vậy sẽ bị che mất… đúng đúng đúng, chỗ này.”
Bista lục tìm trong cái thùng mà Nina đem qua, cầm cây đinh rồi đi qua.
“Cậu cầm đó đừng nhúc nhích, để tôi đóng lên.”
Thấy Bista chỉ lấy đinh, Nina vội vàng tìm trong thùng.
“Đợi đã, đội trưởng Bista, tôi không tìm thấy búa trong phòng kho, các anh có biết…”
“Hả?” Bista quay đầu: “Gì cơ?”
Nina ngẩng đầu, nhìn thấy cây đinh đã bị anh ta dùng tay không ấn vào tường.
Nina: “…”
Cô mỉm cười: “À… Không có gì.”
Chẳng trách không tìm thấy búa, bởi vì bọn họ vốn không cần đến.
“Bista cậu nhanh lên, tôi mỏi tay quá.”
“Đừng gấp, tôi phải canh đúng vị trí đã.”
Hai người khoa tay múa chân một lúc, cuối cùng cũng xác định được vị trí treo cờ hải tặc.
Bọn họ phủi tay xoay người: “Nina, cô thấy thế nào?”
Nina liên tục gật đầu. Lúc lá cờ này treo trên đỉnh cột buồm thì cảm thấy rất nhỏ, nhưng bây giờ treo trong nhà ăn lại chiếm mất cả một bức tường lớn.
Trong tay Nina cầm tầm bản đồ đường biển khổng lồ, giơ lên cao để so thử.
“Đội trưởng Sird, để ở đây!”
Sird cầm lấy tấm bản đồ, cùng Bista mỗi người cầm một bên, để bản đồ đường biển bên cạnh cờ hải tặc so sánh.
“Thế này?
“Hình như… hơi lệch rồi, ngài để vào giữa một chút.”
“Cao quá rồi! Xuống lại một chút!”
“Đúng đúng đúng! Dùng cờ hải tặc che lại mấy góc.”
Nhân lúc bọn họ dùng tay không đóng đinh, Nina đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, xoay người chạy về phòng kho, tìm được một tấm lưới đánh cá thô to cũ kỹ.
Bên trên hơi nhiều bụi, Nina cố tình chạy xuống cầu thang của thuyền, vội vàng dùng nước tuyết rét lạnh để chà rửa một lượt. Nước tuyết vừa có thể rửa đi bụi bẩn mà lại không làm lưới đánh cá ướt đến nhỏ nước.
Cầm tấm lưới vừa ướt vừa nặng, cô vội chạy về nhà ăn: “Đội trưởng Sird, cái này còn sử dụng không?”
Sird đã cố định xong mấy thứ trên tường, đang nói gì đó với Bista, vừa quay đầu đã nhìn thấy Nina chạy đến thở hồng hộc.
“Lưới đánh cá? Cô tìm được ở đâu thế?”
“Tuốt bên trong… phù, tầng thứ ba của kệ, góc đông nam, của phòng kho.”
Sird: “…”
Bista cầm lấy lưới đánh cá từ tay cô mới phát hiện lưới ướt sũng, anh ta nhìn bàn tay lạnh đến đỏ bừng của Nina.
“Sird, có nước nóng không?”
“Đang rót nè.”
Bista nhận lấy nước nóng từ Sird, đưa cho Nina, chớp mắt với cô, giọng điệu chế giễu như có như không.
“Nước nóng nè, hun tay một lúc đi. Aiz, thật đáng tiếc, nước nóng không thể giữ nhiệt ổn định bằng ngọn lửa của Phượng hoàng.”
Tay Nina đang lạnh muốn chết nên không để ý đến giọng điệu kỳ lạ của Bista, cô vui mừng nhận lấy: “Cảm ơn ngài, ngài thật tốt! Đúng rồi, ngọn lửa của đội trưởng Marco đúng là rất hữu dụng!”
Bista: “…”
Cảm thấy phản ứng của Nina không giống như mình nghĩ, Bista vô thức nhìn sang Sird.
Nhưng Sird không nhìn anh ta, ngược lại cầm tấm lưới đánh cá lên nhìn. Nhưng anh ta nhìn thế nào cũng không hiểu tấm lưới này có tác dụng gì.
“Nina, cô muốn làm vậy sao?” Anh ta treo lên trần.
Nina nhìn tấm lưới lắc lư trên trần, đột nhiên nảy ra một ý tưởng mới.
Nhưng hình như không thể thực hiện.
Cô suy nghĩ rồi nhờ Bista giúp cô kéo tấm lưới xuống một chút, đại khái là dùng làm nền.
“Ùi, làm cái này xong… nhìn cũng…”
“Có tâm trạng tốt.”
“Ha ha ha ha ha đúng!”
Nina đứng một bên nghiêng đầu nhìn bức tường đã được trang trí xong, nhưng nhìn thế nào cũng thấy hơi đơn điệu, hình như thiếu chút gì đó, nhưng cô nghĩ mãi cũng không ra là thiếu cái gì.
Sird: “Sao vậy, Nina?”
“À, chỉ là… cứ cảm thấy vẫn thiếu gì đó.”
Sird nghĩ: “Có lẽ tôi biết thiếu gì rồi.”
“Thiếu gì?”
Anh ta đứng dậy, vừa đẩy vai Nina ra ngoài vừa nói: “Được rồi Nina, chuyện còn lại để tôi và Bista làm là được, cô đi nghỉ ngơi đi.”
“À đúng rồi, lúc nãy ông già nói ngày mai sẽ xuất phát đấy, nếu cô còn gì muốn mua thì nhớ tranh thủ mua trong hôm nay nhé.”
Bista ở đằng sau vội vàng bổ sung: “Ừm, Nina, có thể tìm Marco đi cùng cô, cậu ta có thời gian.”
Nina: “Hả? Nhưng mà…”
Bista: “Không sao đâu, bây giờ cũng đâu có trận chiến gì, cậu ta rất rảnh rỗi.”
“Được rồi, mau đi đi!” Sird vốn không cho Nina cơ hội lên tiếng, đẩy cô rời khỏi nhà ăn.
“Đợi đã.” Vừa ra khỏi cửa, Bista đột nhiên gọi hai người lại, bước nhanh đến trước mặt Nina.
Sird quay đầu: “Gì vậy?”
Bista sờ trong túi mình, lấy mười mấy thỏi vàng ra đặt vào lòng bàn tay của Nina.
Những thỏi vàng nặng trịch khiến Nina bỗng ngẩn người.
“Đội trưởng Bista?”
“Nina, lần trước cô mua rất nhiều đồ ăn về cho mọi người, cô là người chúng tôi mời lên thuyền làm việc, dù sao cũng không thể để cô tốn nhiều tiền như vậy.”
“Nhưng mà, lúc đó là do đội trưởng Marco bỏ tiền…” Cô vốn chằng tiêu bao nhiêu tiền, hôm đó gần như đều do Marco bao trọn gói tất cả chi phí.
“Nina, không chỉ chuyện này. Mấy túi vải chườm nóng mà cô làm rất có tác dụng với ông già.”
Bista nghĩ đến dáng vẻ Râu Trắng chủ động ngồi đó đợi các con đổi túi chườm cho là thấy buồn cười.
“Nhưng trên đảo này không có chỗ đổi vàng, cũng không có cửa hàng đá quý gì… Chỗ tôi chỉ có vàng thôi, nếu cô không ngại thì xem như quà đáp lễ của chúng tôi cho cô…”
“Không ngại!” Nina lập tức nắm chặt vàng trong tay, một tay khác dùng sức nắm lấy tay Bista.
Ánh mắt cô tràn đầy kiên định: “Đội trường Bista, tôi là y tá trên thuyền, đảm bảo sức khoẻ cho thuyền trưởng và mọi người là trách nhiệm của tôi!”
“Cảm ơn ngài!”
“Vậy tôi đi tìm đội trưởng Marco xin nghỉ trước đây, tôi muốn xuống thuyền mua chút đồ.”
Bista nghe ra được từ then chốt, hỏi: “Nina, cô không tìm Marco đi cùng sao?”
“Không cần đâu, tôi tự đi là được rồi!”
Anh ta suy nghĩ: “… Được, vậy cô nhớ đi tìm Marco xin nghỉ nhé.”
Sird ở bên cạnh cũng nghe ra được từ then chốt, anh ta bắt lấy cổ tay của Nina: “Xin nghỉ? Cũng không phải là đi làm, có gì hay mà xin, cô cứ trực tiếp đi là được.”
Nina hơi do dự: “Nhưng mà…”
Bista thấy đau đầu: “Bista, cậu…”
Sird vỗ vai Nina: “Được rồi đươc rồi, để tôi nói với Marco là được.”
Bista: “…”
Nina suy nghĩ, gật đầu rồi xoay người chạy đến cầu thang của thuyền.
Cô quay đầu vẫy tay với bọn họ: “Cảm ơn ngài, làm phiền rồi!”
Cho đến khi bóng dáng của Nina biến mất ở dưới thuyền, Bista mới quay đầu nhìn Sird một cách sâu xa.
Sird: “?”
Bista thở dài.
Sird: “? Sao vậy?”
Bista “chậc” một tiếng, không nói gì nữa mà đổi chủ đề.
“Có lẽ…”
Sird nhìn anh ta một cách kỳ lạ: “Cái gì?”
“Có lẽ, thực ra Nina rất thích tiền tài.”
“Hừ.” Sird lập tức thể hiện sự khinh thường: “Nina cũng đâu phải hải tặc như chúng ta, sao lại thích mấy thứ phù phiếm như vậy.”
“Cũng chỉ có Nina thấy cậu tặng mấy thứ dung tục như vàng mà vẫn có thể nhiệt tình đáp lại cậu thôi. Nào, đến giúp tôi nào.”
Bista nhướng mày: “Ừm, được rồi… Cậu nói rất đúng.”
…
Đến gần trưa, Marco đợi Nina rất lâu vẫn không thấy cô đến gọi mình, anh nghĩ có lẽ cô đã về thẳng phòng y tế tìm anh rồi.
Vì vậy sau khi do dự vài lần, anh xách túi quà màu trắng về phòng y tế.
Nhưng sau khi mở cửa phòng ra, bên trong không có một ai.
“Nina?”
Anh gọi nhưng không thấy ai trả lời.
Anh để túi quà lên bàn làm việc, định đi tìm Nina nhưng lại dừng chân, ngồi lại xuống bàn làm việc.
“Đợi tôi làm xong rồi sẽ gọi ngài!”
Marco ngồi xuống bàn làm việc, đặt túi đồ xuống dưới chân, mở sách y trên bàn ra xem.
Nhưng chưa được mấy phút, quyển sách đã bị đóng lại.
Marco xoa giữa mày của mình, để lại sách về. Anh xoa mặt, ánh mắt rơi lên chậu cây trụi lủi trên bàn.
Chậu calli lily được hai người cất đi trước đó, bây giờ đã bị lạnh đến rụng hết lá cây, chắc phải chăm sóc một thời gian mới hồi phục được.
Bởi vì trụi lủi quá khó coi nên Nina đã cắm lá cờ hải tặc mini mà cô vẽ lên chậu cây, nói là để lúc anh đọc sách thấy mệt thì nhìn nó, mỉm cười, xem như có tác dụng giải toả mệt mỏi.
Marco một tay chống cằm, dùng ngón tay gảy lá cờ hải tặc. Lá cờ đung đưa, phía trên vốn là ký hiệu của băng hải tặc Râu Trắng được vẽ nguệch ngoạc, bây giờ trông càng kỳ lạ hơn.
Nhìn thấy hình vẽ xoắn lại, Marco không hiểu sao tự nhiên bật cười.
Cắm lại lá cờ mini vào sâu một chút, anh nhìn đến mất hồn, cuối cùng vẫn đứng dậy rời khỏi phòng y tế.
…
“Đội trưởng Marco! Cùng đi ăn cơm khôngg?”
“Chào đội trưởng Marco!”
Marco cười giả lả với bọn họ: “Các cậu đi trước đi, một lát tôi đi sau.”
“Được! Nghe đội 4 nói bữa ăn hôm nay rất thịnh soạn đó!”
“Đúng vậy, lúc nãy đội trưởng Sird có vẻ rất vui, chắc chắn… nghĩ thôi cũng thấy thèm rồi.”
Marco: “Được rồi các cậu mau đi đi.”
“Dạ!”
Nhưng mấy người vừa xoay người thì bị Marco gọi lại.
Bọn họ quay đầu: “Đội trưởng Marco?”
Marco nhìn xung quanh một hồi rồi hỏi: “Các cậu có nhìn thấy Nina không?”
“Cô Nina? Không nhìn thấy.”
“Không thấy cô Nina sao? Không phải bình thường cô ấy luôn đi cùng đội trưởng anh sao?”
Marco hơi nhíu mày, đây không phải là thuyền viên đầu tiên mà anh hỏi, thế nhưng lại không có ai biết Nina đi đâu cả.
“Không, hôm nay có chút việc thôi.”
“Có khi nào cô ấy đi ăn trước rồi không?” Một thuyền viên hỏi: “Bây giờ chắc mọi người đều chuẩn bị đến nhà ăn rồi?”
Marco vô thức muốn lắc đầu: “Nina sẽ không tự mình…”
Anh dừng lại, đột nhiên nói: “Đi thôi, chúng ta đến nhà ăn xem thử.”
Mặc dù Nina không bao giờ không nói tiếng nào tự mình đi ăn cơm, nhưng mọi người đều đang ở trong nhà ăn, đúng lúc có thể hỏi xem có ai nhìn thấy cô không.
Còn chưa đi đến nhà ăn, Marco đã nghe thấy tiếng ồn nhức tai vang lên từ bên trong.
Anh mở cửa, nhìn thấy rất nhiều người đang vây quanh bức tường.
“Ha ha ha ha tìm thấy rồi! Tôi, là tôi nè!”
“Này này này cậu tránh ra, che mặt tôi rồi!”
“Ôi chao, không hổ là các đội trưởng, số tiền thật là đáng sợ nha…”
Sird chống hai tay lên eo đứng trên ghế, gào lên với bọn họ: “Các cậu đừng che mất!”
Lúc này đám người mới từ từ tránh ra.
Cuối cùng Marco cũng nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra.
Anh đi vòng qua đám người, nhìn thấy lá cờ hải tặc treo trên tường từ xa.
Cờ hải tặc?
Vì vậy Nina đã treo cờ hải tặc trong nhà ăn?
“Marco, cậu đến rồi à!” Sird ngồi xổm trên ghế gọi Marco qua.
Anh ta chỉ mặt tường: “Mau xem, chúng tôi và Nina chan cùng làm đó, thế nào, không tệ chứ?”
Chính giữa là lá cờ hải tặc khổng lồ, bên cạnh đóng tấm bản đồ đường biển mà anh đã đưa cho Nina.
Trên nóc còn treo một tấm lưới bắt cá, khiến bản đồ như ẩn như hiện.
Mà trên tấm lưới bắt cá treo tầng tầng lớp lớp…
“Cậu nhìn đi.”
Sird nhảy khỏi ghế, đứng xa ra một chút, sờ cằm nhìn, cười nói với Bista ở bên cạnh: “Tôi đã nói chỗ này rất thích hợp để treo lệnh treo thưởng của mọi người lên mà.”
“Này, nhưng cậu làm vậy che mất tấm bản đồ đường biển mà Nina dùng để làm nền rồi.” Bista khoanh tay, dùng cùi chỏ thụi anh ta một cái: “Với lại cậu treo dày đặc quá.”
“Không phải là vì chúng ta nhiều đồng đội quá sao?”
Bista nhìn trái nhìn phải, cười phụt: “Nhưng mà… hình như đúng là rất hợp.”
Hai người nhìn nhau, đột nhiên bật cười.
“Ha ha ha ha ha ha.”
Marco hơi thất thần nhìn trang trí trên tường. Nhà ăn trống trơn ban đầu sau khi được Nina trang trí lên, bây giờ giống như…
Phòng ăn của “ngôi nhà”.
Hình như Nina rất thích bày trí “ngôi nhà”.
Marco cảm thấy đây rất giống phong cách làm việc của Nina. Dù sao sau khi cô lên thuyền, đến bàn làm việc của anh cũng bắt đầu có chậu cây, mặc dù bây giờ đã trụi lủi. Nhưng dù là trụi lủi, cô cũng muốn cắm lá cờ hải tặc mini lên làm vật trang trí.
Marco nghĩ đến đây thì thấy hơi buồn cười.
Anh quay đầu qua hỏi Sird: “Đúng rồi Sird, cậu có thấy Nina không?”
Sird vỗ đầu: “À, Nina xuống thuyền rồi, nói là muốn mua vài thứ.”
Nụ cười của Marco cứng lại: “Lúc nào?”
Bista suy nghĩ: “Được một lúc rồi, chắc khoảng một hai tiếng. Nhưng không biết buổi trưa có về ăn cơm không?”
Anh ta nhìn Marco, đề nghị: “Marco, hay là cậu đi đón cô ấy về đi?”
Sird nhỏ giọng nói: “Con gái chắc sẽ muốn đến tiệm ăn sang chảnh ăn hơn nhỉ?”
Bista phản bác: “Nhưng bình thường Nina cũng rất thích ăn cùng chúng ta mà. Aiz, Marco cậu đi đón Nina đi.”
“Nói cũng đúng.” Sird quay qua hỏi Marco: “Nhưng nói không chừng Nina cũng muốn tự mình đi dạo? Nếu không chúng ta để lại một phần cơm trưa cho cô ấy? Marco, cậu nói xem?”
“Marco? Này, Marco…”
Marco hoàn hồn: “Hả? Cái gì?”
“Tôi nói có cần để lại một phần cơm trưa cho Nina không?”
Marco nghiêng đầu nhìn mặt tường vừa được trang trí: “Ừm… không cần đâu.”
“Hả?”
“Hình như tuyết rơi nhiều hơn rồi, tôi xuống dưới đón cô ấy.” Nói rồi Marco xoay người đi ra ngoài.
Sird vội vàng hét lên: “Này, Marco, cậu không ăn cơm nữa hả?”
“Còn ăn cơm gì nữa?” Bista kéo cánh tay Sird lại: “Cậu bớt lo đi.”
Sird: “… Hả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
