Trấn phường nhuộm.
Đây là một hòn đảo rất đặc biệt trong Tân Thế Giới, nổi tiếng với việc có thể tạo ra chất vải không bao giờ bị nát và thuốc nhuộm không bao giờ phai màu, rất nhiều cờ hải tặc và cờ hải quân đều do người trên hòn đảo này làm ra.
Ngoại trừ thị trấn, trên đảo còn có rất nhiều cối xay gió, phía sau cối xay gió là những lá cờ và cánh buồm đủ màu đủ kiểu.
Băng hải tặc Râu Trắng đến đây để đặt làm một cánh buồm khổng lồ, vì vậy bọn họ ước chừng sẽ dừng ở nơi này khoảng hai tháng.
Trời đang đổ tuyết, rơi lên đầu và người của các thuyền viên. Nhưng không ai bận tâm đến chuyện này, thuyền còn chưa cập bến, trên mặt biển đã đầy tiếng ồn ào.
Có người đứng ở mũi thuyền, cầm kính viễn vọng nhìn hòn đảo thú vị phía trước.
“Ohhh! Ha ha ha ha ha ha chỗ này không tệ đó!”
“Ha ha ha ha ha!”
Râu Trắng đang tuỳ ý ngồi trên boong thuyền, một tay cầm bình rượu, một tay chống lên đầu gối cong lên.
“Ông già, lần này chúng ta nhất định phải đổi cánh buồm lớn hơn!”
“Còn phải vẽ đầy ký hiệu của băng hải tặc chúng ta!”
Râu Trắng liếc anh ta: “Sao? Cánh buồm trước kia chưa đủ để các cậu vẽ sao?”
“Ông già, trước kia nhỏ quá, tụi con muốn vẽ lên cánh buồm to cơ! Để thể hiện năng lực của chúng ta!”
Izo đứng bên cạnh đưa tay đập báng súng lên người đang ầm ĩ, nhíu mày dạy dỗ: “Đồ ngốc, năng lực đâu phải dựa vào ký hiệu lớn hay nhỏ, vẽ như vậy thật mới làm tổn hại uy danh của băng hải tặc chúng ta đó?”
Râu Trắng bật cười: “Khoa la la la la la, Izo, tuỳ bọn chúng đi.”
Ông nói rồi nốc một ngụm rượu.
“Ông già! Hôm nay đã uống nhiều lắm rồi!” Marco vừa từ phòng kho đi ra đã thấy dáng vẻ nốc rượu của Râu Trắng, vội cất giọng ngăn cản.
Đương nhiên chỉ nhận lại được ánh mắt ghét bỏ của Râu Trắng.
“Được rồi Marco.” Izo vỗ vai Marco: “Hôm nay là ngày vui mà.”
“Này, Izo, đừng chiều ông già quá…”
Joz ấn vai Marco, đẩy anh đến phòng y tế: “Biết rồi biết rồi, cậu đi gọi Nina ra đây đi, sắp cập bến rồi.”
“Joz, cậu cũng…”
Sau khi đuổi được Marco đi, Joz mới che trán đi qua.
“Từ sáng tới tối cứ lo lắng hết chuyện này tới chuyện khác.”
Râu Trắng nhìn dáng vẻ của Joz, bật cười ha hả, cầm bình rượu lên uống thêm một ngụm.
Izo vốn không ngăn được, chỉ đành thở dài nhìn Râu Trắng.
“Ông già à…”
…
Lúc Marco trở về phòng y tế, Nina đang cắt tỉa lá cây bị đóng băng đến hư hỏng của chậu calli lily trên bàn anh.
“Nina.”
“Đội trưởng Marco, ngài quay về rồi à?”
Cơn gió lạnh luồn vào khe cửa vừa mở khiến Nina không nhịn được mà rụt cổ.
Marco lách vào khe cửa, mau chóng đóng cửa lại.
Anh vẩy đi tuyết trên người, chà sát bàn tay lạnh ngắt.
Dù tuyết rơi bên ngoài rất mỏng, nhưng anh chỉ mới nói với Râu Trắng vài câu, quần áo đã bị dính tuyết và hơi ẩm ướt.
Anh vừa định dùng ngọn lửa để hong khô quần áo của mình thì nghe thấy Nina nói.
“Đội trưởng Marco, khăn đây.”
Vừa ngẩng đầu đã nhận được một chiếc khăn trắng tinh.
“Ừm, cảm ơn.” Anh nhìn khăn trong tay Nina, nhận lấy một cách tự nhiên, dùng sức xoa lên tóc mình, rồi lại lau đi vết nước trên vai.
“Bên ngoài đang có tuyết rơi sao?”
“Tuyết nhỏ, nhưng chủ yếu là rơi quanh trấn phường nhuộm.”
“Rơi quanh trấn phường nhuộm? Nghĩa là trên đảo đang…”
“Đúng vậy, cũng không biết nguyên lý gì, nhưng mà…” Marco để khăn lên bàn làm việc: “Đại Hải Trình mà, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
Nina gật đầu, đi biển trong thời gian này, việc cô học được nhanh nhất là gặp phải chuyện gì cũng đừng thấy kỳ lạ.
Biển cả vốn là một nơi có vô vàn khả năng.
“Cũng may cô nhớ đến hòn đảo này.” Marco lật quyển sách Nina đã đưa anh xem vào hai hôm trước.
Nina vừa tiếp tục cắt tỉa lá cây vừa cười nói: “Cũng may anh đã cho tôi mượn những quyển sách thú vị trên kệ.”
Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng bật cười.
Nhìn thấy nụ cười của Nina, Marco như đột nhiên nhớ ra gì đó, anh ngẩn ra.
Anh.
“Nina, vừa nãy cô…”
“Dạ?”
Lời đến bên môi, Marco bật cười, nuốt trở về: “À… Không có gì.”
Nina nghi hoặc: “?”
Marco đã nói vậy, Nina cũng không định hỏi nữa. Anh chỉ vào lời giới thiệu về “Trấn phường nhuộm” được ghi trên quyển sách.
“Nhưng tôi không hiểu bản đồ đường biển, không ngờ hòn đảo này lại gần như vậy.”
Nina bỏ cây kéo trong tay xuống, bưng chậu thảo dược lên xoay một vòng để kiểm tra xem còn sót lá nào bị hư không.
Lúc mua về rất um tùm tươi tốt, bây giờ mới được nửa tháng, mấy chạc cây đã trụi lủi rồi, Nina không kìm được thở dài.
“Sức sống của nó rất mạnh mẽ, đợi khí hậu ấm áp hơn thì sẽ mọc lại lá thôi.”
Marco nói rồi cầm kéo lên, nhìn chậu calli lily với độ cao Nina bưng lên, dứt khoát cắt đi mấy chạc cây trụi lủi.
Lần này thì hay rồi, chậu thảo dược bỗng chốc biến thành một gốc cây.
“Ơ? Đội trưởng Marco?”
Marco bỏ cây kéo xuống: “Đừng lo lắng, sẽ mọc ra lại thôi.”
Nina hơi tiếc, giơ cao chậu hoa, từ dưới nhìn lên trên: “Không phải lo lắng… chỉ là…”
“Chỉ là sao?”
“Tôi vốn định để chậu calli lily này giúp ngày giải toả mệt mỏi, không ngờ ngược lại còn khiến ngài phải tốn công chăm sóc nó.”
Thực ra Nina không quá rành về lĩnh vực chăm sóc cây cỏ, chỉ có thể làm mấy việc như tưới nước thôi, chậu cây này có thể sống đến giờ đều nhờ Marco tự mình chăm sóc.
Kết quả bây giờ…
“Hơn nữa bây giờ còn bị trụi lủi.”
Trụi lủi chỉ còn lại mấy chạc cây và mấy lá, trông rất tội nghiệp.
“Ừm… Nếu như giải toả mệt mỏi thì đã đạt được mục đích rồi.”
Marco sờ mấy lá nhỏ còn lại, xuyên qua chạc cây, anh có thể nhìn thấy vẻ mặt dần vui mừng của Nina sau khi nghe thấy lời anh nói.
Marco lại bổ sung: “Hơn nữa hiệu quả còn rất tốt.”
Nụ cười của Nina càng rạng rỡ hơn: “Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi.”
Marco lấy đi chậu hoa trong tay cô, quay người đi vào phòng nhỏ bên trong phòng y tế.
“Đội trưởng Marco?” Nina hơi không hiểu hành động của anh.
“Để bên trong sẽ ấm hơn.” Marco quay đầu lại: “Thời gian tiếp theo có lẽ sẽ không thể nào chăm sóc nó mỗi ngày.”
“Hả?”
“Chúng ta sắp phải xuống thuyền rồi.”
…
Mobidick cập vào bến cảng phía đông nam của hòn đảo. Nơi này thường xuyên đón những chiếc thuyền từ bên ngoài nên bến thuyền được xây rất lớn, dù là kiểu thuyền khổng lồ như Mobidick cũng có thể cập bến một cách dễ dàng.
Tuyết mỏng rơi không ngừng quanh cả hòn đảo, tuyết rơi lên mặt sẽ thấy mát lạnh, nhưng bất ngờ là nhiệt độ trên đảo lại ấm hơn ở trên biển nhiều.
Bây giờ Nina chỉ cần mặc một chiếc áo bông là đã thấy đủ ấm rồi, nhưng khí lạnh dưới mặt đất vẫn rất lạnh, nếu có thể đi lên đảo mua thêm một đôi ủng giữ ấm thì tốt hơn…
Cô không kìm được nhón đôi chân lạnh lẽo.
Bên cạnh vang lên tiếng om sòm của đám hải tặc, Nina nghiêng đầu qua nhìn, không nhịn được mà rùng mình.
Sao có thể có người để lộ cổ cười nói vui vẻ trong màn tuyết thế này được nhỉ?
Nhìn bọn họ, Nina tự giác xoay người về, đeo khăn choàng Marco cho cô vào.
Dù chân rất lạnh, nhưng chỉ cần cổ ấm thì cả người sẽ ấm lên.
“Nina chan, đi thôi, chúng ta xuống thuyền đi tham quan thôi ha ha ha!”
“Cánh buồm mới! Cánh buồm mới! Cánh buồm mới!”
“Phải đặt tấm to nhất và bền chặt nhất ha ha ha ha ha, còn có màu nhuộm của ký hiệu!”
Mấy thuyền viên đứng cạnh cầu thang, thấy Nina đi qua thì nhiệt tình mời cô cùng xuống.
Nina bước nhanh hơn đi theo bọn họ.
“Đến đây!”
Chân giẫm lên lớp băng mỏng trên boong thuyền, mỗi lần giẫm thì lại có một cái hố, nước băng dính lên mép giày, cảm giác không dễ chịu chút nào.
Nhưng lần này cô không dám chạy nữa, hình ảnh ngã chỏng vó lần trước vẫn còn in sâu trong đầu…
Một tiếng “bụp” giòn giã vang lên cách cô không xa.
Sau đó ngọn lửa xanh lam cháy trên khăn choàng.
Nina không cần quay đầu cũng biết là Marco, có lẽ anh cũng chuẩn bị cùng bọn họ xuống thuyền. Cô đi nhanh lên nắm lấy mép thuyền rồi mới dám quay đầu nhìn Marco.
“Đội trưởng Marco, ngài có muốn cùng xuống không?”
Nhưng Marco lại lắc đầu: “Cô đi trước đi, một lát tôi xuống.”
Nói rồi anh lại nói với vài thuyền viên phía sau Nina: “Các cậu dẫn Nina đến nơi ấm áp trước đi.”
Bọn họ lập tức đứng thẳng người, gõ gót chân, tay chắp ra sau.
“Vâng! Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
“Cô Nina đi cùng chúng tôi, đến một cọng tóc cũng sẽ không mất đâu.”
Marco bị bọn họ chọc cười, phất tay hối thúc bọn họ đi xuống.
“Đi thôi, cô Nina.”
Nhưng Nina lại không nhúc nhích, cô nhìn ngọn lửa xanh lam trên khăn choàng, lại nhìn Marco đứng ở phía đối diện đang nhìn bọn cô.
Marco vẫy tay với cô lần nữa.
Lần này Nina quay đầu đi theo mấy thuyền viên kia, cẩn thận bước xuống cầu thang, bóng người dần biến mất.
Marco đưa mắt nhìn bọn họ dần đi vào trấn, cho đến khi nghe thấy tiếng hét vang lên đằng sau mới quay người lại.
“Này, Marco, sao cậu còn đứng đó? Cuộc họp đội trưởng chỉ còn chờ mỗi cậu thôi đó!”
“Ờ! Đến đây.”
…
Trấn phường nhuộm là một thị trấn nhỏ rất náo nhiệt, có rất nhiều người đi qua đi lại, nhưng không một ai dám đến gần Nina.
Thậm chí có thể nói là tránh xa cô.
Còn về lý do tại sao… Nina bất lực nhìn ba người đàn ông vạm vỡ cầm các loại vũ khí khác nhau đứng bên cạnh cô.
“York san… Không cần như vậy, bọn họ chỉ là cư dân trên đảo, sẽ không làm hại chúng ta đâu.”
“Không được, cô Nina!” York với kiểu tóc Afro nắm chặt thanh gươm của mình, tư thế chuẩn bị rút gươm bất kỳ lúc nào: “Trên hòn đảo nào có rất nhiều hải tặc và hải quân lui tới, không ai biết được bọn họ đang ẩn náu ở đâu, nói không chừng còn giả dạng làm dân thường nữa!”
“Nhưng mà tôi chỉ là một người bình thường… Dù là hải tặc hay hải quân thì chắc cũng không đến mức…”
“Cô Nina! Làm hải tặc không thể thiếu cảnh giác, hơn nữa đội trưởng Marco đã dặn chúng tôi phải bảo vệ cô!”
Nhưng cô không phải là hải tặc, cũng không phải gia tộc giàu có mà hài tặc sẽ tấn công.
Nina muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn thoả hiệp.
“Được rồi…”
Dưới sự hộ tống của mấy người, Nina được đưa đến một căn phường nhuộm ba tầng ở góc đông nam của thị trấn một cách an toàn. Nơi này có vẻ là phường nhuộm lâu đời nhất lịch sử của trấn này.
“Lau giày! Lau giày! Lau sạch rồi mới được vào! Thời gian này các cô cậu có thể ở đây, cũng có thể tham quan xung quanh, nhưng mà…”
Chủ tiệm là một ông cụ thấp bé, đội mũ đỉnh nhọn kỳ lạ, trên đỉnh còn gắn lá cờ mini màu đen, trên đó ghi chữ “nhuộm” gì đó.
Vẻ mặt ông cụ nghiêm túc, đột nhiên cất cao giọng: “Không được làm phiền chúng tôi trong thời gian làm việc! Hiểu chưa, đám hải tặc!”
Mấy hải tặc cao to bị ông cụ còn chưa cao đến eo Nina rống cho lùi về sau hai bước, vội vàng vâng dạ.
Nina rất muốn giải thích với ông ta rằng mình không phải là hải tặc, nhưng hình như cũng không có cơ hội.
Ông cụ nói xong thì khiêng khúc gỗ nhảy nhót rời đi.
Nhìn giống y như xì trum trong truyện thiếu nhi vậy…
Đám hải tặc nhìn ông cụ rời đi, đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên không hẹn mà cùng vỗ ngực, thở phào: “Làm tôi hết hồn…”
Tiễn chủ tiệm đi rồi, mấy người vào tham quan ngôi nhà. Nơi này giống như một cái giường ghép lớn, chỉ có một vách ngăn ở bên cạnh, cũng không biết buổi tối bọn họ ngủ nghỉ phải sắp xếp thế nào.
Một băng hải tặc đông như bọn họ dù sao cũng không thể ở hết trong này, chắc là phải có một đám trở về thuyền, một đám khác phải đến những điểm nghỉ ngơi khác, hoặc mở tiệc hải tặc mà bọn họ yêu thích nhất.
Nhưng Nina rất thích khí hậu nơi này, cũng không biết rốt cuộc phòng này được cấu tạo từ gì mà dù bên ngoài đang gió lạnh thét gào, nhưng trong phòng lại rất ấm áp, đến dưới chân cũng ấm không kém.
“Hình như bởi vì bên dưới đang đốt than củi?”
York nằm sấp lên bệ cửa sổ, sờ mặt đất.
“Ở dưới sàn nhà sao?”
Nina cũng ngồi xổm xuống sờ, đúng là có thể cảm nhận được độ nóng truyền lên từ sàn nhà.
“Nhưng nếu đốt than củi dưới sàn gổ thì không phải rất nguy hiểm sao?”
“Ưm, vậy thì là gì nhỉ?”
…
Vì vậy lúc đám Marco đi đến, đúng lúc nhìn thấy Nina đang ngồi xổm trên bậc thang trước cửa phòng, tò mò sờ sàn nhà.
“Nina.”
“Hửm?”
Khi Marco đến gần, ngọn lửa xanh lam lại cháy trên khăn choàng của Nina lần nữa khiến cô giật mình.
Cô lập tức nhận ra Marco đã quay về rồi.
“Nina? Cô đang làm gì vậy? Những người khác đâu rồi?”
Marco nhìn ngôi nhà trống không, cúi người nhìn cô.
Nina ngẩng đầu lên mỉm cười chảo hỏi Marco trong tư thế ngồi xổm kỳ cục đó.
“Đội trưởng Marco, ngài đến rồi à! York san đi mua đồ ăn rồi, còn những người khác đang tham quan quanh sân. Tôi ở đây chờ ngài.”
“Chờ… tôi?”
“Đúng vậy!”
Nina nghiêng đầu, nhìn ra phía sau Marco với ánh mắt kỳ lạ vì không thấy ai cả.
Marco biết cô muốn hỏi gì, tự giác giải thích: “Ông già và đám Bista đi tìm chủ tiệm rồi, hai tiểu đội của đám Blenheim ở lại trên thuyền canh gác, những người khác đi dạo trong trấn rồi.”
“Tôi không có việc gì làm nên đến thẳng đây.”
Nina gật đầu.
Cô biết “đi dạo” trong miệng Marco có nghĩa là nói những đội trưởng khác đang đi thăm dò trên đảo. Dù sao thì đây cũng là hòn đảo có giao thông mua bán khá phát triển, không ai biết được liệu trên đảo có thành phần nào nguy hiểm hay không.
Đến một nơi mới, đầu của Nina bắt đầu vô thức nghĩ này nghĩ nọ, trong một lúc quên mất Marco vẫn đang đứng trước mặt mình.
Cách hai bậc thang, Marco đợi một lúc, nhưng Nina vẫn đang ngồi xổm ở đó không hề có ý định đứng dậy.
Nếu như là trước kia, khi nhìn thấy anh thì chắc chắn Nina sẽ lập tức đứng dậy đàng hoàng để chào đón anh…
Nhưng Marco không hề cảm thấy như vậy không tốt. Bước chân anh dừng lại, ngược lại còn bật cười, cũng ngồi xổm xuống.
Như vậy có thể ngang bằng tầm mắt với Nina.
“Ừm, vì vậy, cô đang làm gì thế?”
Nina bỗng hoàn hồn, vỗ sàn nhà, vẫy tay với Marco: “Đội trưởng Marco, ngài qua đây.”
Marco hơi chần chừ, nhưng vẫn quỳ một gối lên bậc thang, nhoài người qua.
Nina như đang chia sẻ một phát hiện mới, mắt sáng lấp lánh nói: “Ngài sờ đi, sàn nhà ở đây rất ấm áp.”
“Sàn nhà?”
Marco hoàn toàn không ngờ điều Nina muốn nói là chuyện này.
Anh hơi buồn cười nhưng vẫn làm theo ý của Nina, đưa tay sờ sàn nhà bên chân cô, rồi cảm nhận độ ấm dưới bậc thang. Đúng là sàn nhà phía dưới bậc thang rất lạnh, nhưng phía trên lại rất ấm.
“Đúng là cấu tạo thần kỳ…”
Nina chống cằm với dáng vẻ suy tư: “Đúng không? Tôi cũng cảm thấy rất thần kỳ… Rốt cuộc là làm thế nào nhỉ…”
Nina rụt chân nhích ra sau một chút. Ở chỗ này một lúc, thậm chí cô bắt đầu thấy hơi nóng rồi, cộng thêm ngọn lửa đang cháy trên khăn choàng của Marco, bây giờ cô thấy chẳng cần quấn khăn nữa luôn.
Cô bất giác kéo khăn choàng của mình.
Marco thấy vậy thì phất tay, ngọn lửa xanh lam trên khăn choàng lập tức biến mất.
Anh cười nói đùa: “Xem ra chiếc khăn choàng này đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.”
Nina vội cầm lấy khăn choàng che mặt mình lại.
“Sao vậy được, tôi rất cần khăn của ngài.”
Marco cười: “Vậy sao? Vậy, ừm… thời gian này cứ để ở chỗ cô đi.”
“Thật sao? Cảm ơn ngài, ngài thật tốt!”
Nina trông rất vui mừng.
Cô rất thích chiếc khăn choàng vừa ấm vừa mềm này của Marco, có lẽ là vì có ngọn lửa của phượng hoàng nên cô luôn cảm thấy nó có thể tự toả nhiệt.
Cô bất giác cọ mặt vào khăn.
Marco thấy vậy cũng rất vui: “Được rồi, đừng ngồi ở đây nữa, đứng dậy đi.”
Anh đứng dậy, hất bỏ tuyết trên giày, cọ sạch đế giày rồi mới bước lên bậc thềm.
Xem ra có lẽ anh cũng đã gặp ông cụ chủ tiệm, cũng đã bị “cảnh cáo” một phen.
Quay đầu nhìn Nina vẫn đang ngồi đó, Marco tưởng cô ngồi xổm lâu quá nên tê chân, bèn cúi người xuống đưa tay về phía cô.
“Nina, cần tôi kéo…”
Marco chưa nói xong, Nina nhìn bàn tay đang đưa ra trước mặt mình, không chút do dự mà đặt tay mình lên.
Ngược lại đến lượt Marco ngẩn ra một lúc mới siết chặt bàn tay của Nina, dùng sức kéo cô dậy.
Ngồi xổm quá lâu, vừa đứng dậy, Nina chỉ cảm thấy chân tê rần, cúi người xoa đùi mình.
Bây giờ Marco đã trở về, cuối cùng cô cũng có thể xin nghỉ để lên trấn đi dạo, xem coi có đồ gì mới lạ không rồi.
Đặc biệt là liên quan đến sàn nhà ấm áp, cô thật sự rất tò mò, muốn đi hỏi chủ tiệm xem rốt cuộc là nguyên lý gì, nói không chừng sẽ có tác dụng.
Nhưng khi Nina đứng thẳng người nhìn Marco thì phát hiện anh đang nhìn chằm chằm mình.
Nina: “?”
Nina căng thẳng: “Sao vậy? Đội trưởng Marco? Trên mặt tôi dính gì sao?”
Cô sờ mặt mình.
Marco cười, lắc đầu: “Không phải, không có gì cả.”
“Tôi chỉ đột nhiên cảm thấy, cô như vậy rất tốt.”
Nina thấy hơi kỳ lạ với cách nói của Marco, ngẫm nghĩ hình như mình đâu có gì đáng để anh nói như vậy.
Nhưng Marco không nói tiếp nữa, anh hất tuyết trên chân, đi vào trong nhà.
“Đội trưởng Marco?”
“Không vào sao? Bên ngoài vẫn rất lạnh đó.”
Nina nhìn Marco mở rộng cổ áo, bỗng cảm thấy hơi khó nắm bắt với từ “rất lạnh” của anh.
Nhưng không thể quên việc chính, Nina vội giơ tay lên: “Đội trưởng Marco!”
“Chuyện gì?”
“Tôi có thể xin nghỉ một ngày để lên trấn thăm quan không?”
Động tác của Marco dừng lại: “Không cần cố tình báo cáo chuyện thế này với tôi đâu.”
“Tôi đã nói rồi mà, thời gian làm việc của cô cứ theo thời gian của tôi, thời gian còn lại cô đều được tự do.”
Nina khép cổ áo: “Tôi biết, nhưng tôi muốn đợi ngài về, nói với ngài một tiếng.”
Dù sao dựa vào kinh nghiệm của Nina, cô sợ nhất là câu “Sao không nói với tôi một tiếng”. Đặc biệt là lúc đối mặt với bệnh nhân, cô không sợ bệnh nhân làm này làm kia, mà chỉ sợ bệnh nhân làm gì cũng không nói.
Ví dụ như khi phẫu thuật bắt đầu rồi, đột nhiên hỏi cô “Y tá, nước ép cam có tính là nước không”; ví dụ như ban đêm đi kiểm tra, nhìn thấy máy đo điện tâm đồ bị rút ra và bệnh nhân tự ý ra ngoài đi dạo… này nọ.
Nghĩ đến những chuyện này, Nina lại cảm thấy đau đầu.
Chính vì như vậy, cô luôn cảm thấy dù là chuyện cũng nên thông báo cho nhau một tiếng.
Marco im lặng vài giây mới đáp: “À, à… được.”
Anh lại nghiêng đầu hắng giọng, nói tiếp: “Khụ, cô muốn đi đâu? Tôi đi cùng cô nhé? Đúng lúc tôi cũng muốn tham quan thị trấn này.”
Nói đến đây, Marco lại bổ sung: “Ừm, nếu cô thấy tiện.”
Nina lập tức đáp: “Đương nhiên là được rồi!”
Nếu có Marco ở bên cạnh, vậy dù là đi đâu… chắc chắn cũng sẽ rất ấm.
“Vậy đi thôi.” Marco nói rồi xoay người muốn đi ra ngoài.
“Đội trưởng Marco, không cần nói với thuyền trưởng một tiếng sao?”
“Không sao, ông già sẽ không quan tâm chúng ta đi đâu trong thời gian nghỉ ngơi đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
