“Joz, sao mặt ủ mày chau vậy, có chuyện gì sao?”
Joz đi qua, đặt mông ngồi dựa lên mép thuyền, hất cằm bảo mọi người nhìn cánh buồm.
“Cánh buồm hư rồi.”
Marco ngẩng đầu nhìn: “?”
Cánh buồm in ký hiệu của băng hải tặc đúng là trông hơi loang lỗ, trận cháy lần trước cộng thêm bom đạn hai ngày trước đã để lại nhiều lỗ đen trên cánh buồm.
Nhưng trông có vẻ cũng còn chịu được một thời gian.
Marco: “… Ráng chịu thêm một thời gian đi, hòn đảo gần đây có chỗ làm cánh buồm không?”
Joz lắc đầu: “Chỉ sợ chưa chắc chịu được đến lúc đến hòn đảo tiếp theo.”
Marco im lặng. Joz nói rất có lý, nhưng bây giờ vẫn đang ở trên biển, cũng không còn cách nào khác.
Joz đột nhiên thở dài, nhún vai buông tay: “Đầu tiên là đốm lửa do núi lửa phun trào, sau đó lại liên tục dầm mưa nhiều ngày, rồi bị gió thổi đến đông cứng nhiều ngày, sau đó bị pháo đạn tấn công, bây giờ trên đó còn treo rất nhiều tảng băng, bị đông cứng ngắc kìa.”
Joz dừng một lúc, nhìn Marco muốn nói lại thôi, sau đó lại ngẩng đầu thở dài: “Sau đó chính là lúc nãy, chúng tôi nói với ông già cánh buồm bị đông cứng rồi.”
“Vì vậy ông già đã ra tay giúp đỡ.”
Marco bỗng cảnh giác hơn: “Ông già giúp đỡ… chắc không phải là?”
Joz gãi đầu: “Ừm, đập cánh buồm rồi.”
“Đoán chừng… chỉ cần nhúc nhích một chút là sẽ vỡ vụn ngay.”
Joz vừa dứt lời, mấy tiếng “răng rắc” đã vang lên.
Hai người cùng ngẩng đầu nhìn.
…
Cùng lúc đó, Nina ở bên cạnh nhìn thấy Joz dường như có việc tìm Marco nên tự giác đi qua một bên, quan sát góc độ của mặt trời, bắt đầu điều chỉnh vị trí phơi quần áo.
Bị cảm lạnh nặng khiến đầu cô hơi lâng lâng, hành động cũng chậm chạp hơn, phơi bộ quần áo cũng chậm rì rì.
Hai đầu của dây phơi đồ được buộc lần lượt vào cột buồm và mép thuyền, trên đó treo đầy những bộ đồ bị dồn lại từ mấy hôm trước khiến sợi dây trũng xuống.
Nina từ từ dùng sức kéo vạt dưới của bộ đồ treo trên dây, muốn vuốt phẳng nếp nhăn vì lúc nãy chà rửa.
Nhưng mới kéo hai cái, đột nhiên có thứ gì đó lạnh như băng rơi xuống ngay cổ cô, lạnh đến cô rùng mình.
Nina vội vàng sờ cổ, không ngờ lại sờ thấy ít băng vụn và vết nước.
Cùng lúc đó, bên tai lại vang lên mấy tiếng “răng rắc”, Nina tò mò quay người ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy cánh buồm khổng lồ nứt ra như miếng thuỷ tinh bị vỡ, sau đó đổ ập uống.
Nina ngẩn ra: “Hả… ?”
“Nina!”
Tầm nhìn bỗng nhiên tối đi, vai bị dùng sức kéo qua, thuận theo sức lực này, Nina cảm thấy cả người mình được ấn chặt vào một lồng ngực ấm áp.
Một cơn nóng cháy lên sau đầu cô, có thứ gì đó bay xuống mặt đất.
Joz đã sớm đoán được sẽ xảy ra chuyện này, giọng khá bình tĩnh: “A, vỡ vụn rồi.”
Không giống như sự bình tĩnh của anh ta, những thuyền viên khác không có trái tim mạnh mẽ đến vậy. Trên thuyền bỗng chốc bùng phát một tràn tiếng thét chói tai.
“A a a a a cánh buồm!”
“Ông già! Buồm! Ông già!”
“Đội trưởng! Mau thông báo cho những đội trưởng khác a a a…”
…
Trong tiếng ồn ào hỗn tạp, Nina vẫn chưa hiểu gì, cô mơ màng thò đầu ra nhìn xương quai xanh trước mắt, rồi chậm chạp ngẩng đầu lên.
Từ góc độ này chỉ có thể nhìn thấy cằm, nhưng dù vậy cô cũng có thể nhận ra là ai.
Là Marco…
Marco?
Nina đột nhiên nhận ra, vội vàng quay đầu nhìn ra sau, thấy cánh buồm khổng lổ đã bị mất đi một góc dưới bên phải, phần còn lại cũng loang lỗ treo trên cột buồm, khẽ lay động theo cơn gió.
Nina kinh ngạc: “Hả?”
Tay cô đẩy tay Marco ra, xoay người lại, khó tin ngẩng đầu nhìn cánh buồm.
Marco thở dài: “Lần này phiền phức rồi.”
Joz cũng thở dài: “Đúng vậy, lần này phiền phức rồi.”
Marco nghiêng đầu nhìn về phía Nina rõ ràng vẫn hơi hoang mang: “Nina, ở đây lạnh lắm, cô vào khoang thuyền trước đi.”
Joz xen vào: “Cũng có thể đến nhà ăn, đám Sird đã chuẩn bị đồ ăn ngon rồi!”
Nina biết bọn họ muốn tốt cho cô nên không từ chối, rụt cổ chuẩn bị trở về phòng y tế trước, dù sao cô vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ mà Marco sắp xếp cho cô – dọn dẹp kệ sách và tưới hoa.
Nhưng vừa mới đi hai bước thì chạm mặt Harta nghe thấy tiếng động nên lên đây.
“Ồ, Nina, bệnh cảm đã đỡ chưa?”
Nina gật đầu: “Đội trường Harta, chào buổi sáng. Bệnh cảm, khụ khụ, đã đỡ, đỡ nhiều rồi, khụ khụ.”
Harta nghe thấy giọng mũi của cô, cười nói: “Xem ra có vẻ vẫn cần phải nghỉ ngơi đàng hoàng một thời gian.”
Anh ta nói rồi nghiêng đầu nhìn về phía đám Marco ở phía sau Nina: “Trước đó tôi đã cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, cánh buồm sớm muộn cũng sẽ nát, chỉ là không ngờ lại nát ở giữa đường thế này.”
Harta đi qua, trở mình nhảy lên cột buồm, sờ rìa buồm nứt vỡ.
Nina tò mò muốn biết anh ta muốn làm gì nên đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn động tác của anh ta.
Không ngờ Harta vừa leo lên cột buồm, nắm lấy cánh buồm vỡ nát rồi tiện tay bẻ một cái, rìa cánh buồm bị bẻ gãy một góc như mảnh socola.
Cánh buồm đã trở nên vừa cứng vừa giòn.
Harta cầm mảnh vụn, hét với người bên dưới: “Tấm buồm này không thể dùng được nữa, sau khi băng tan thì sẽ biến thành những mảnh vụn rơi xuống đó.”
Vừa nước vừa lửa lại thêm pháo đạn, cánh buồm vốn đã yếu ớt, bây giờ sau khi bị đông cứng rồi bị Râu Trắng đập…
Nếu không phải khí trời rét lạnh đông cứng cánh buồm vỡ nát, có lẽ nó đã vỡ thành từng mảnh ngay từ lúc đó rồi.
Nghe đoạn đối thoại của bọn họ, dù đầu Nina có chậm chạp thế nào cũng đã hiểu ra, bọn họ gặp phải phiền phức lớn rồi.
Cũng có nghĩa là bọn họ phải tiếp tục di chuyển trong tình trạng không có cánh buồm cho đến khi cập bến hòn đảo tiếp theo?
Marco nhìn ra được sự lo lắng của Nina, cười nói: “Đừng lo, chỉ là một phần của cánh buồm thôi, không đến mức ảnh hưởng đến việc di chuyển của chúng ta. Về sau cẩn thận chút là được.”
Joz tạt một thau nước lạnh: “Hừm, tiền đề là nếu không gặp khí hậu khắc nghiệt…”
Marco quay đầu: “Này, Joz!”
“Hắt xì…” Một cơn gió lạnh thổi qua khiến Nina không kìm được mà hắt hơi, cô lại rụt cổ.
Marco nhìn Nina, tháo khoăn choàng cổ của mình xuống, bước lên hai bước, quấn lên cổ của cô.
Nina cảm thấy khoăn choàng nóng hầm hập đã ngăn đi hơi lạnh chui từ cổ vào trong, cả người trở nên ấm hơn nhiều.
Cô nghiêng đầu, nở nụ cười với Marco ở phía sau: “Cảm ơn ngài, đội trưởng Marco.”
Ánh nhìn này vừa đúng ngay cần cổ để trần của Marco và cổ áo sơ mi hơi mở rộng của anh.
Nhìn thôi cũng thấy lạnh.
Nina vội nắm khăn choàng muốn trả lại: “Nhưng ngài sẽ lạnh đó, cái này… khụ khụ…”
“Đeo đi Nina, cô quên rồi sao, Marco là phượng hoàng mà.” Người nói là Harta, anh ta đang ngồi xổm trên cột buồm, khoanh tay trước ngực nhìn Marco và Nina.
Nina nghĩ lại thì thấy cũng đúng, ngọn lửa của Marco có thể kiểm soát nhiệt độ nên có vẻ anh sẽ không bị lạnh thật.
Thật là hay, ngọn lửa của Marco…
Trong lúc rét lạnh thế này, thật khiến người ta ngưỡng mộ.
Nina hít mũi, định nói thêm gì đó nhưng Marco đã ấn vai cô, đẩy cô đi về phía phòng y tế.
“Được rồi được rồi, Nina, cô nên vào trong đi.”
Anh ngẩng đầu hét lên với Harta: “Trên thuyền có còn loại vải nào có thể dùng tạm không?”
Vấn đề này khiến Harta và Joz đều chìm vào suy nghĩ, trong một lúc bọn họ không nghĩ ra thứ gì có thể thay thế.
Nhưng lại khiến Nina nghĩ đến một thứ.
“Đội trưởng Marco!” Cô dừng chân, giơ tay lên, quay đầu nhìn Marco ở phía sau mình.
“Sao vậy?” Marco cũng ngừng đẩy cô.
Nina chỉ về phía phòng kho: “Trong cái rương dưới cuối cùng ở phòng kho có mấy miếng vải chống thấm nước, có dùng được không?”
Trước đó vì để tạo ra một nơi để đặt thuốc, cô đã cố tình dọn dẹp góc phòng kho. Cô nhớ ở đó hình như có một cái rương cũ, bên trong có rất nhiều miếng vải chống thấm nước.
Marco ngẩn ra: “Vải chống thấm nước?”
“Hình như đúng là có thật.” Joz đứng dậy: “Để tôi đi xem.”
“Đội trưởng Joz! Chúng tôi cũng giúp một tay!” Mấy thuyền viên vội đi theo.
Harta nhìn đám Joz đi rồi, chống eo nói: “Nếu có vải chống thấm nước, vậy chắc sẽ chống chọi thêm được một thời gian, nhưng phải thay tấm buồm này thôi.”
“Ha… Tôi cũng đi xem thử.” Harta nói rồi nhảy xuống, đi về phía phòng kho: “Marco, giao cho chúng tôi là được.”
Harta nói thì nói vậy, nhưng mà…
Nina nhìn bóng lưng của bọn họ, quay đầu nhìn Marco cũng đang nhìn.
Vẻ mặt không yên tâm, muốn đi giúp bọn họ.
Cô vỗ cánh tay của Marco, nhẹ giọng nói: “Đội trưởng Marco, một mình tôi không sao, ngài đi làm việc của mình đi.”
Marco trông có vẻ không yên lòng: “Nina…”
Nina cảm thấy Marco thật sự thích lo lắng quá rồi. Lo lắng cho thuyền trưởng, lo lắng cho đồng đội, lo lắng cho con thuyền, bây giờ còn phải lo lắng cho một y tá lên đây để làm việc là cô.
Là một bác sĩ, anh nên hiểu rõ cô chỉ bị cảm lạnh thôi, sẽ không có vấn đề gì lớn.
Nina khẽ thở dài, ngẩng mặt mỉm cười, nghiêng đầu nháy mắt với anh: “Ngài yên tâm, tôi đảm bảo sẽ hoàn thành, khụ, nhiệm vụ mà ngài giao.”
Marco bỗng không hiểu: “Nhiệm vụ gì?”
Nina nghiêm túc đếm từng việc: “Dọn dẹp kệ sách, sau đó tưới nước cho cây của ngài.”
Marco ngẩn ra, sau đó bật cười.
“Ha ha ha ha đúng, đúng là có nhiệm vụ, vậy nhờ cả vào cô nhé. Nếu khoang thuyền lạnh thì cô…”
“Không lạnh.” Nina sờ khăn choàng của Marco trên cổ mình: “Tôi có khăn choàng của ngài, bây giờ rất ấm.”
Nói rồi cô quấn khăn choàng dài lên, lấy phần bông của đuôi khăn cọ lên mặt mình. Nhưng gương mặt đã bị đông đến hơi đau, lông cọ vào má hơi châm chích.
Nina đành dừng lại, lấy khăn choàng che mặt, ngẩng đầu nhìn Marco, đợi câu trả lời từ anh.
Marco đột nhiên đặt nắm tay bên miệng khẽ ho: “Ờ, ừm, khụ khụ, ấm, ấm áp là được, ấm áp là được …”
Cô lùi ra sau hai bước: “Tôi đi vào phòng y tế trước, ngài làm việc đi.”
Cô vẫy tay rồi xoay người chạy về phòng y tế.
Marco ở phía sau nhắc nhở: “Nina, boong thuyền rất trơn, đừng…”
Một tiếng “rầm” vang lên.
“… Nina!”
Lời nhắc nhở của Marco vẫn còn vang vọng bên tai, Nina đã trượt một cái “vút”, ngẩng đầu tứ chi giơ lên trời.
Nhưng không đợi Marco đến dìu, Nina đã mau chóng bò dậy như không có chuyện gì, đầu cũng không quay lại mà đi nhanh vào phòng y tế.
Marco bước nhanh về phía Nina.
“Ni…”
Nhưng Nina lại như không nghe thấy, không chỉ không nhìn anh mà còn đóng cửa lại cái “rầm”.
Marco nhíu mày nhìn cánh cửa đóng chặt, nghĩ rồi vẫn tiếp tục nhấc chân lên, quyết định đi xem coi Nina có ngã bị thương ở đâu không.
“Này, Marco, Marco! Cậu quay lại! Không phải cậu muốn đi hỏi thẳng Nina có bị thương ở đâu không chứ?”
Bista không biết từ đâu chui ra, kẹp cổ Marco bắt anh phải chuyển hướng đến phòng kho.
“Khụ khụ, Bista?” Marco bắt lấy cánh tay của anh ta, bảo anh ta buông cổ mình ra.
“Tôi nói này Marco, không phải cậu không nhận ra Nina không mong có người nhìn thấy cô ấy té ngã chứ?”
Marco dùng sức kéo tay Bista xuống: “Gì cơ?”
Nhưng Bista không chịu buông tay, nhìn Marco bằng sắc mặt kỳ lạ: “Tôi nghĩ, có lẽ không có cô gái nào muốn mất mặt trước mặt người ngoài đâu.”
Đặc biệt là lúc nãy Nina bò dậy vô cùng nhanh, bây giờ chắc cô đang ngồi trong phòng y tế che mặt tuyệt vọng rồi.
Bista bĩu môi nghĩ.
Bista vừa nói xong, Marco cũng đột nhiên ngừng giãy giụa, sắc mặt cũng trở nên kỳ lạ.
Bista tưởng rằng Marco vẫn còn lo lắng cho Nina, anh ta vỗ vai anh khuyên giải: “Yên tâm đi, Nina mặc quần áo dày như vậy, lại có thể bò dậy tiếp tục chạy ngay, sẽ không sao đâu.”
“Đi thôi đi thôi, vấn đề của cánh buồm vẫn chưa giải quyết xong, chúng ta đi tìm ông già nghĩ cách trước đã.”
Marco thẫn thờ, liếc về phía Nina.
“Không có cô gái nào muốn mất mặt trước mặt người ngoài đâu.”
Bên tai lại vang vọng câu nói vừa rồi của Bista.
Anh hất tay Bista ra: “Biết rồi biết rồi, đi thôi.”
…
Trong phòng y tế.
Nina đang quỳ bên mép giường bệnh, ôm mặt nằm sắp.
Miệng vẫn đang nhỏ giọng lẩm bẩm: “A a a… Thật mất mặt… Trời ơi mất mặt quá a a a a a…”
Trong đầu cô đang không ngừng lặp lại hình ảnh cô làm sao té ngã sõng soài tứ chi giơ lên vừa rồi.
“Thật muốn xoá bỏ trí nhớ a a a…” Trong sự nghiệp của cô chưa từng có khoảnh khắc mất mặt thế này.
Buồn bực một lúc, Nina đột nhiên ngẩng đầu, bò dậy đi về phía kệ sách. Không thể tiếp tục như thế này, cô quyết định sẽ đọc sách một lúc rồi dọn dẹp kệ sách để khiến mình quên đi sự xấu hổ lúc nãy.
Tiện tay lật mở quyển sách mình đang xem gần đây, Nina bắt mình phải tập trung lên những con chữ.
Quyển sách này nói về một những chuyến đi trên Đại Hải Trình, một vài hòn đảo và lịch sử của đảo, cô đã xem qua một lần rồi, nhưng vì cảm thấy rất thú vị nên thường xuyên lật xem.
Đợi đã!
Nina đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lập tức lục tìm từng quyển trên kệ sách.
“Tìm được rồi! Quả nhiên là có…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
