Nếu không tính đến tốc độ thuyền quá nhanh, sóng biển như muốn lấy mạng, và khí hậu thay đổi thất thường thì tuyến đường lần này của Mobidick có thể nói là rất thuận lợi.
Nhưng đây đều không phải là chuyện Nina cần lo lắng, hơn nữa ít nhất từ đầu đến cuối con thuyền đều di chuyển theo đúng quỹ đạo của nó.
Đúng là cuộc sống trên thuyền bình yên lại dễ chịu.
Lúc này Nina đang ở trong phòng y tế yên tĩnh lật xem những quyển sách linh tinh trên kệ sách của Marco, khó có khi cô có thời gian ở một mình trong phòng y tế thế này.
Hôm nay Marco đã vội vàng đến từ sáng sớm, chỉ bảo cô ở trong phòng y tế đợi anh, sau đó thì đi mất. Cũng không biết có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không…
Cơn mưa tí tách bên ngoài rơi lên đỉnh khoang thuyền, tiếng mưa rơi tạch tạch bên tai khiến Nina cảm thấy khá dễ chịu.
Cô nghiêng tai lắng nghe một lúc, ngoại trừ tiếng mưa không ngừng thì bên ngoài… Ý? Sao hình như bên ngoài có rất nhiều tiếng bước chân nhỏ vụn.
Thật kỳ lạ, trời mưa thế nào, không phải các thuyền viên nên trốn trong nhà ăn hoặc khoang thuyền để tránh mưa sao?
Nina tiện tay để quyển sách lên bàn bên cạnh, đứng dậy tưới nước cho những chậu cây xanh mới được đặt trong phòng y tế.
Đất trong hai chậu calli lily đều đã được xới lại, phía trên còn rải một lớp vỏ trứng gà vụn, đó là do Marco đến nhà ăn lấy từ Sird.
Nina không biết rải như vậy có tác dụng gì, nhưng Marco làm vậy chắc chắn có lý do của anh.
Nói ra thì Marco đi đâu rồi nhỉ? Lâu vậy vẫn chưa trở về.
Lúc anh không có ở đây, phòng y tế rất lạnh lẽo.
Nina đứng ngay cửa, cẩn thận mở cửa ra muốn nhìn thử tình hình trên boong thuyền.
Nhưng gió bên ngoài quá lớn, vừa mở cửa đã đón lấy những hạt mưa trút xuống, gió luồn vào trong cổ áo của Nina khiến cô không nhịn được mà rùng mình, mau chóng đóng cửa lại.
Cuối cùng cô cũng hiểu lời nhắc nhở của Blenheim và Harta hai ngày trước quan trọng thế nào. Ai mà ngờ khí hậu trên biển lại thay đổi nhanh như vậy, hôm qua còn ấm áp như mùa xuân, hôm nay đã rét lạnh như mùa đông.
Chẳng trách trước kia nghe người ta nói, lúc đi trên thuyền nhất định phải “nghe lời”. Nếu không chắc chắn cô sẽ bị lạnh chết trên vùng biển này.
…
“Cốc cốc”, tiếng gõ cửa vang lên.
Marco vào sẽ không gõ cửa, bây giờ cũng không phải giờ cơm, vậy ai là người đến nhỉ?
“Marco?”
Cửa bị đẩy ra, một cái đầu cá khổng lồ thò vào.
Là đội trưởng Namur của tiểu đội 8?
“Đội trưởng Namur, chào buổi sáng? Ngài đến tìm đội trưởng Marco sao?”
Namur chen vào từ khe cửa, mau chóng đóng cửa lại.
“Ừm, cậu ấy không ở đây sao?” Namur vừa muốn bước lên thì phát hiện trên người mình đang nhỏ nước nên dừng lại trước cửa.
“Dạ, sáng nay đội trưởng Marco chỉ nói là phải ra ngoài một lúc, nhưng đến bây giờ vẫn chưa trở về.”
Nina nói rồi tìm một cái khăn định đưa cho Namur để lau nước trên người, nhưng anh ta từ chối.
“Không cần đâu Nina, một lát tôi còn phải ra ngoài, vẫn sẽ ướt lại thôi.”
Nina không kìm được tò mò, hỏi: “Đội trưởng Namur, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì sao?”
Lúc nãy cô mở cửa quá nhanh nên vốn không thể nhìn thấy rõ trên boong thuyền xảy ra chuyện gì.
Namur cụp mắt suy nghĩ: “Đừng lo lắng, chỉ là… ừm, xảy ra chút chuyện thôi.”
“Tôi đi tìm Marco trước đây.”
Namur nói rồi xoay người rời khỏi phòng y tế, để lại một mình Nina chẳng hiểu gì cả.
Rõ ràng Namur sợ Nina lo lắng, nhưng câu trả lời lập lờ của anh ta còn khiến cô lo lắng hơn, đặc biệt là liên tưởng đến việc Namur không tìm thấy Marco, vậy thì Marco đang ở đâu?
Nina ngồi trên ghế suy nghĩ lung tung. Nhưng trên thực tế, cô có nghĩ linh tinh cũng chẳng giúp được gì.
Vào những lúc thế này, cô không thể không thừa nhận một sự thật rằng cô chỉ là một y tá theo lên thuyền, cho dù có xảy ra chuyện gì thật, cô cũng không có tác dụng gì.
Nghĩ vậy, Nina cầm quyển sách lên muốn đọc, nhưng lại không lật thêm được trang nào.
…
Bầu không khí yên bình chẳng duy trì được bao lâu, đột nhiên thân thuyền lắc lư dữ dội, quyển sách trong tay Nina cũng vì vậy mà rơi xuống đất, trượt qua một bên của khoang thuyền.
Cô vội vàng nắm lấy đầu giường bệnh được cố định trong khoang thuyền để tránh mình cũng bị hất văng sang một bên.
Cô vô thức nhìn về phía tủ thuốc. May mà thuốc dạng lỏng trong tủ thuốc đều được cố định chắc chắn, nếu không với cái lắc vừa rồi có khi đã vỡ hết hơn nửa.
Không đợi Nina thở phào, bên ngoài vang lên tiếng “rầm” giống như có thứ gì đó đập mạnh lên cửa phòng y tế, nghe có vẻ là vật gì rất nặng.
Đừng là một người nào đó nha…
Tiếng động bên ngoài trở nên hỗn loạn, Nina cách cửa hơi xa nên không nghe rõ bên ngoài đang nói gì, cô chỉ có thể dùng ngón tay nắm lấy đồ vật xung quanh, nhích từng chút đến trước cửa muốn nghe ngóng tin tức.
“Rầm!”
“Bộp!”
Hai tiếng vang dội, sau đó thân thuyền lại lắc lư.
Lần này Nina nghe thấy rất rõ ràng, tiếng động bên ngoài là tiếng đạn pháo. Có người đang dùng đạn pháo tấn công thuyền của bọn họ, nên mới khiến con thuyền lắc lư như vậy.
Là kẻ địch tập kích.
Gió lớn sóng lớn, mưa, bom đạn… Đây là hướng phát triển tồi tệ gì thế này.
Nina đặt mông ngồi xuống sau cánh cửa, dựa lưng lên, tay chống lên sàn để chống đỡ cơ thể đang hoa mắt chóng mặt của mình.
Quả là cuộc sống trên thuyền vừa yên bình lại dễ chịu!
Trên tay đột nhiên có cảm giác ẩm ướt, Nina giơ tay lên nhìn, sợ đến suýt nhảy cẫng lên.
Tay cô dính đầy máu tươi.
Bên ngoài có người, hơn nữa còn bị thương.
Cô vội vàng xoay người, ngồi xổm dưới đất nhìn vết máu chảy từ khe cửa vào.
Cũng không biết là máu của bao nhiêu người, lượng máu này… có khi là động mạch bị thương rồi.
Nina mặc kệ sự tròng trành của con thuyền, lau đại bàn tay đầy máu lên bộ đồ trên người, khó khăn nắm lấy mép bàn làm việc, nửa ngồi nửa bò đến cạnh tủ thuốc.
Thuốc trị thương, băng cầm máu… Không đúng, có lẽ băng cầm máu không đủ dùng.
Phải chuẩn bị kim may và chỉ…
“Ầm!”
Ngoài cửa vẫn không ngừng vang lên tiếng bom nổ. Nhưng lần này, trong tiếng bom nổ còn xen lẫn tiếng hét không rõ ràng.
Rõ ràng là nhiệt độ xuống rất thấp nhưng trán Nina lại đang đổ đầy mồ hôi. Cô không lo được nhiều vậy, bọc hết tất cả dụng cụ vào trong băng gạc, rồi nhét hết vào trong hộp y tế cùng với thuốc men.
Nina đeo hộp y tế lên vai mình, sau đó lảo đảo đến trước cửa.
Khe cửa vẫn có máu đang chảy vào, ngoài cửa chắc là có người.
“Phù, phù…” Cô hít sâu để tâm trạng mình bình tĩnh hơn.
Có thể là đồng đội, cũng có thể là kẻ địch…
Nhưng cô là y tá trên thuyền.
Nina chống lên ván cửa đứng dậy, cẩn thận mở ra một khe hở để liếc ra ngoài.
“Baco san?”
Người đang ngồi dựa lên cửa là Baco của tiểu đội 6, anh ta đang thở dốc che bụng mình.
“Cô Nina?” Baco kinh ngạc quay đầu nhìn Nina đang thò đầu ra từ khe cửa, vội vàng khó khăn dùng cơ thể chặn cửa lại cho cô.
“Đừng, đừng ra đây cô Nina! Pháo đạn vẫn chưa dừng!”
Nina nhanh chóng nhìn một vòng hoàn cảnh xung quanh.
Kẻ địch chưa lên thuyền, các thuyền viên đều đang canh gác ở gần mép thuyền… Chỉ có ánh lửa của pháo đạn đầy trời là thỉnh thoảng loé sáng.
Sau khi xác định tình hình, hai tay Nina luồn xuống dưới nách Baco, muốn kéo anh ta vào trong phòng y tế.
“Đợi đã, Nina, cô Nina, tôi không sao, tôi…”
“Im miệng! Bây giờ tôi, không còn sức, tranh cãi với anh.”
Nghe thấy lời Nina nói, Baco bỗng im bặt, khó tin nhìn Nina như đang nằm mơ.
Baco quá nặng, Nina thở dốc, gần như nửa lôi nửa kéo mới chuyển được anh ta vào phòng y tế, sau đó vội vàng đóng cửa lại.
Cô để anh ta ngồi dựa lên cửa, mảnh vụn của pháo đạn ghim vào cơ thể anh ta, vết thương quá nhiều, chỉ có thể nói may mà không trúng động mạch…
“Ráng chịu một chút, bây giờ không kịp tiêm thuốc tê, hơn nữa kỹ thuật khâu của tôi không tốt lắm.”
Baco ngẩn người: “… Hả?”
…
“Baco? Kingly? York? Bọn họ đâu rồi?” Marco vừa bắn chìm hai con thuyền của kẻ địch quay về, đang gấp gáp kiểm tra vết thương của đồng đội.
Mưa trên thuyền ngày càng lớn, tầm nhìn quá mơ hồ, nhìn từ xa không thể phân biệt được ai với ai.
“Là đội trưởng Marco sao? Đội trưởng Marco trở về rồi!”
Marco thở phào, lau đi nước mưa trên mặt.
“Khoan hãy vui mừng, khí trời này không hề ổn với tôi chút nào.” Sóng và gió quá lớn, nước biển dính lên người khiến anh cảm thấy rất khó chịu.
Anh cất cao giọng hét: “Chú ý nhé, có thể đối phương vẫn còn vài con thuyền đang ẩn núp trong mưa! Bảo vệ tốt con thuyền của chúng ta! Nhìn thấy đồng đội bị thương thì đưa đến phòng y tế trước!”
“Đội trưởng Marco!” Đột nhiên có một thuyền viên thở hồng hộc chạy qua, tay anh ta chỉ vào góc bên kia: “Người bị thương, người bị thương, Nina chan…”
“Nina?”
Dưới cơn mưa lớn, thuyền viên không nhìn thấy rõ hướng của Marco, anh ta híp mắt gào: “Nina chan đã xử lý xong rồi… Ủa? Đội trưởng Marco?”
Trước mắt làm gì còn bóng dáng của Marco nữa.
“Đội trưởng Marco? Đội trưởng Marco!”
Ở bên kia, Marco đã xông qua góc mà thuyền viên vừa chỉ.
Trong màn mưa ngày càng lớn, từ xa Marco đã nhìn thấy Nina mặc đồng phục y tá màu trắng đang ngồi xổm ở đó.
“Nina!”
Marco bước nhanh qua, một chân quỳ xuống đất bên cạnh Nina.
Nina vừa dùng băng cầm máu sơ cứu xong cho người bị thương, bảo các đội viên bên cạnh giúp cô đưa anh ta vào phòng y tế nghỉ ngơi.
Còn cô nhanh chóng sắp xếp lại hộp y tế, chuẩn bị một lát vào trong xử lý kỹ hơn cho bọn họ.
Nhưng còn chưa kịp đứng dậy thì đột nhiên bị nắm lấy cánh tay xoay qua.
Đập vào mắt cô là Marco cũng ướt đẫm cả người, vẻ mặt còn rất nghiêm trọng.
“Đội trưởng Marco?”
“Nina…”
Nina cứ mãi lo hoàn thành nhiệm vụ nên dáng vẻ bây giờ của cô rất nhếch nhác, mái tóc vàng kim dán loạn xạ lên mặt, bởi vì bị lạnh trong thời gian dài nên đôi môi đã tái nhợt.
Nhưng nhìn thấy người giúp mình cuối cùng cũng trở về, Nina nở nụ cười bất ngờ.
“Đội trưởng Marco! Ngài trở về rồi!”
Nhưng Marco lại không đáp lại niềm vui mừng của cô, ngược lại còn nhanh chóng đánh giá cô từ trên xuống dưới với vẻ mặt nghiêm trọng.
Cô mặc đồng phục y tá màu trắng, trên tay, trên mặt, trên cổ, khắp nơi đều dính máu của người bị thương, những vết máu đó vẫn đang chảy xuống theo những giọt mưa.
Marco đột nhiên dùng một tay nhấc đùi Nina lên, một tay đỡ lưng cô, bế cô lên chạy nhanh vào phòng y tế, cùng lúc đó, cả người cô cháy lên ngọn lửa màu xanh lam.
Nina ngơ ngác: “?”
Nina kinh ngạc: “Ơ? Đội trưởng Marco? Ơ?”
Cửa phòng y tế bị đẩy ra, Marco bế Nina xông vào.
“Ủa? Đội trưởng Marco, cô Nina bị sao vậy?”
Đầu của Marco bình tĩnh lại, thấy trên người bọn họ quấn đầy băng gạc, anh mau chóng hiểu ra, những đồng đội ở đây đều đã được Nina sơ cứu, bây giờ đang nghỉ ngơi trong phòng y tế.
Trên người anh đốt lên ngọn lửa, một tay nhấc Nina, một tay còn lại vẫy một cái, chia ngọn lửa cho các đồng đội, giúp vết thương của bọn họ nhanh chóng phục hồi hơn.
“Ưm ô! Ngọn lửa của đội trưởng Marco!”
“Cảm ơn nha, đội trưởng Marco!”
Marco xua tay không nói gì.
Thấy anh bế Nina qua, thuyền viên nằm trên giường vội vàng chừa ra một chỗ để anh đặt cô ngồi lên mép giường.
Nina còn chưa ngồi vững, tay đã bị Marco bắt lấy để kiểm tra, tay anh lướt qua vết máu trên tay Nina, rồi lại thò đến cổ Nina, lau đi vết đỏ trên cổ cô.
Lúc này Nina đã hiểu ra chuyện gì, vội vàng bắt tay Marco lại.
“Đội trưởng Marco, tôi không bị thương. Đây là máu của mọi người.” Cô nói rồi lấy mu bàn tay lau mặt, sau khi vết máu được cô lau đi thì nhanh chóng biến mất khỏi mặt cô.
“Thật đó!” Sợ Marco không tin, Nina đưa tay dùng sức chà xát để chứng minh mình thật sự không bị thương.
“Không bị thương?”
Nina lắc đầu: “Không có thật.”
Marco đột nhiên như trút được gánh nặng, bàn tay rời khỏi cổ Nina, vỗ lên ván giường cái “bộp”.
“Phù…”
“Đội trưởng Marco… ?”
Nina nhìn mắt mày của Marco, cô nhớ ra mình vẫn chưa báo cáo công việc với anh nên vội nghiêng người lên trước bắt lấy vai Marco.
“Đội trưởng Marco! Tôi đã xử lý sơ qua cho những đồng đội bị thương ở đây, nhưng có ba người bị mảnh đạn ghim vào người, tôi không dám tuỳ tiện lấy ra, bọn họ vẫn đang nằm bên kia.”
Marco khôi phục rất nhanh, nghe Nina nói, anh lập tức đứng thẳng người, đi vào phòng nhỏ bên trong tìm dụng cụ để phẫu thuật.
“Các cậu nghỉ ngơi ở bên ngoài, đừng đi lung tung.” Anh vội vàng dặn dò những người bị thương khác.
“Yên tâm, đội trưởng Marco, hãy cứu người bị thương nặng trước, chúng tôi chỉ bị thương nhẹ thôi.”
“Nina, còn lại để tôi…”
Marco đeo găng tay vô trùng dùng để phẫu thuật, vừa quay đầu đã nhìn thấy mái tóc ướt đẫm của Nina đã được chụp mũ vô trùng, trên người cũng mặc xong bộ đồ phẫu thuật, còn bưng khay dụng cụ đứng bên cạnh anh.
Anh nhìn Nina, lời đến bên miệng đổi thành: “Nina, đến giúp tôi.”
“Dạ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)