Chút nhạc đệm trên đảo không ảnh hưởng gì đến Nina, người bận rộn chỉ có băng hải tặc Râu Trắng.
Trên boong thuyền chất đầy những rương châu báu lấy được từ trên thuyền của những người mới kia, Bramank đang chỉ huy các đội viên sắp xếp phân loại.
Từ nhỏ đến giờ, đây có lẽ là lần đầu tiên Nina nhìn thấy nhiều châu báu như thế, mỗi khi mở ra một rương, bên trong đều là của cải đủ cho một người bình thường sống sung túc cả đời.
Khó trách nhiều người thi nhau làm hải tặc như vậy.
Nina nhìn những rương châu báu đó, quay đầu kiểm kê đồ dùng y tế mà các thuyền viên đã mua lên thuyền.
Hòn đảo này không có nhiều tài nguyên, cho dù có chạy khắp phiên chợ trên đảo cũng chỉ mua được hai rương.
Nhưng lần này Marco đã tìm được bác sĩ làng trên đảo, mua được rất nhiều thuốc đã điều chế. Những thang thuốc này có ưu điểm là hiệu quả nhanh, dễ bảo quản, nhưng nhược điểm là con thuyền mà tròng trành thì sẽ dễ rơi vỡ hết.
Gió biển hơi lớn, thổi tóc Nina dính bên miệng, cô chỉ có thể liên tục lấy tay kéo ra.
Cô cũng không dám mở rương ra để kiểm kê, sợ dược liệu sẽ bị gió thổi bay đi, chỉ có thể lấy một tay đè nắp rương, vừa liếc nhìn những loại dược liệu bên trong.
“Nina chan, bên này còn một rương nữa! Đội trưởng Marco nói đem cho cô kiểm tra!” Trên vai của hai hải tặc đang khiêng một rương thuốc, đặt xuống bên chân Nina.
“Dạ!” Nina vội vàng nhận lấy, thuận tiện hỏi: “Chúng ta đã chuẩn bị xong để khởi hành rồi sao?”
Bọn họ lau mồ hôi trên trán rồi mới mặt ủ mày chau nói: “Mấy chỗ bị cháy rụi trên boong thuyền thì rất dễ sửa, nhưng vấn đề nằm ở cánh buồm…”
“Nơi này không có vải buồm đủ bền chặt để chúng ta thay cánh buồm.”
“Cánh buồm?”
Nina ngẩng đầu nhìn cánh buồm, cánh buồm đang bị gió thổi nên không ngừng vang lên tiếng “lộp bộp”. Vải buồm màu trắng bị cuộn lên thật cao, nhưng dù vậy vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng những miếng vá trên đó.
“Đừng lo, khởi hành bình thường thì không vấn đề, chỉ sợ gặp phải thời tiết xấu thôi.”
Nina quay đầu mới phát hiện Harta cũng đi qua, anh ta vừa mới báo cáo với Râu Trắng về tình trạng của con thuyền xong, bây giờ cũng đang buồn phiền về chuyện cánh buồm.
“Đội trưởng Harta?”
“Ồ, Nina, cô đang kiểm kê dược liệu sao? Một mình cô? Nhiều như vậy?” Harta ngạc nhiên nhìn mấy rương đồ to bên cạnh Nina.
Nina gật đầu: “Ừm, đúng vậy! Mặc dù nhìn nhiều vậy thôi nhưng thực ra đa số đều đã được phân loại rồi mới đưa qua đây.”
Harta xoa cằm ngẫm nghĩ: “Cũng phải, nếu là do Marco chuẩn bị thì chắc chắn đã được sắp xếp ổn thoả.”
“À đúng rồi Nina.” Harta nhìn chiếc váy mỏng manh trên người cô, nhắc nhở: “Một lát cô nhớ chuẩn bị quần áo mùa đông trước nhé. Vùng biển tiếp theo mà chúng ta sắp đi sẽ rất lạnh đấy.”
“Được, cảm ơn ngài đã nhắc nhở!”
Đây không phải là lần đầu tiên Nina được nhắc nhở chuyện này, trước đó Blenheim cũng bảo cô nhanh chóng chuẩn bị quần áo mùa đông. Quả nhiên vẫn nên chuẩn bị một cái áo khoác dày để trong phòng y tế thì tốt hơn.
Sau khi Harta rời đi, Nina tiếp tục công việc của mình.
Lần bổ sung thuốc thang này chủ yếu là những loại thuốc cầm máu và giảm viêm, ngoài ra còn bổ sung thêm thuốc kháng virus… vitamin…
À đúng, còn mua thêm rất nhiều thuốc khử trùng và một số dụng cụ y tế.
Nina vừa kiểm kê vừa đánh dấu trên thanh nẹp của mình rồi ghi chép số lượng vào.
Mấy rương dược liệu đều đã được phơi khô, bây giờ chỉ cần phân loại chúng rồi để vào phòng kho là được. Việc phiền phức là nên để những loại thuốc đựng trong ống thuỷ tinh ở đâu cho an toàn đây.
Nina cầm một bình thuốc, lắc chất lỏng màu xanh nhạt bên trong, khổ não suy nghĩ.
Không thì để cố định trong tủ thuốc của phòng y tế?
“Nina.”
“Dạ?”
Đột nhiên nghe thấy có người gọi mình, Nina vội quay đầu đáp.
“Sao đứng đây vậy?”
Marco vừa giải quyết xong đám hải tặc tập kích kia, bây giờ cuối cùng cũng có thời gian quay lại giúp đỡ Nina.
Nina bỏ lại bình thuốc vào trong rương, nhấc rương lên, lập tức vang lên tiếng “leng keng”.
“Đội trưởng Marco, tôi đang nghĩ không biết nên để mấy bình thuốc này ở đâu?”
Rõ ràng Marco cũng chưa nghĩ ra vấn đề này, anh thò đầu nhìn bình thuốc trong tay Nina, sờ cằm, cuối cùng đưa ra cùng một kết luận với Nina.
“Để trong tủ thuốc trước?”
“Dạ, tôi sẽ đi ngay.”
“Đưa cho tôi.” Marco cầm một góc của rương, đón lấy rương thuốc từ tay Nina, rồi để chung mấy rương còn lại với nhau, dùng một tay nhấc lên.
Một tay còn trống thì nhấc hai rương thảo mộc bên chân.
Nina: “…”
Mặc dù cô đã sớm biết sức lực của bọn họ rất lớn, nhưng vẫn muốn cảm thán rằng hải tặc thật là giỏi.
Nếu bọn họ không làm hải tặc, cô thật sự rất muốn tiến cử bọn họ đi làm hậu cần trong bệnh viện, hiệu suất chắc là sẽ rất cao đó…
“Nina?”
“Dạ?”
Phát hiện Nina vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn mình, Marco thấy kỳ lạ nên gọi cô, cô mới hoàn hồn lại.
Nina vội theo chân Marco đi vào phòng y tế.
Marco đặt hết thuốc lên cái bàn bên cạnh tủ thuốc, mở tủ ra nghiên cứu xem nên để thế nào cho an toàn.
Tủ phía trên có rất nhiều khe đựng, không thể để mấy bình thuốc vào đó, anh ngồi xổm xuống, chuẩn bị nhìn coi tủ phía dưới bao lớn.
“A, hình như rất khó cố định đó…”
“Dọn trống trong góc, ngài thấy được không?”
Giọng nói đột nhiên vang lên bên tai, Marco lập tức tránh người qua một bên.
“Ni, Nina?”
Nina đang cúi người xuống bên cạnh Marco, vội vàng lùi ra sau một chút.
“Xin lỗi, làm ngài giật mình sao?”
Marco bình tĩnh lại, xua tay: “À, không, không có gì… không sao.”
Anh đưa tay ấn trán mình, thở dài rồi cười nhìn Nina: “Cô muốn nhìn không?”
Nói rồi Marco đứng dậy, nhường chỗ cho Nina. Nina cũng không khách sáo, ngồi xổm trước tủ nghiên cứu xem nên dọn đống thuốc này thế nào.
Nhưng đối với một y tá nhỏ quanh năm làm việc trong bệnh viện mà nói, việc này vốn chẳng làm khó được cô.
Nina lấy hết đống đồ lộn xộn ra sắp xếp lại một lần, sau đó để rương thuốc được dán kín vào trong góc của tủ thuốc.
“Đội trưởng Marco, ngài thấy như vậy có tiện không?”
Rương thuốc có những thứ khác chặn lại, trừ phi cả con thuyền đều lắc lư kịch liệt, còn di chuyển bình thường sẽ không bị ảnh hưởng gì nhiều.
“Ha ha ha ha, như vậy rất tốt rồi, Nina cô đúng là rất giỏi trong phương diện này.”
Nina được khen, nụ cười cứng lại, cô nghĩ đến căn phòng và rương quần áo bị mình chất đến loạn xạ.
Cô dối lòng thừa nhận: “… Dạ, cũng tạm.”
“Được rồi, Nina, tôi phải đi giúp đỡ chuẩn bị xuất phát, cô…” Marco nghĩ nghĩ: “Cứ ở trong phòng y tế đi.”
“Gió hôm nay hơi lớn, có lẽ một chút khi thuyền di chuyển sẽ không ổn định lắm.”
“Dạ! Ngài yên tâm, tôi sẽ ở đây đợi ngài trở về.”
Nina nói rồi giơ đống thuốc mình đang sắp xếp trong tay lên. Vốn cô cũng định dọn xong mấy thứ này rồi mới ra ngoài, nhưng bây giờ Marco đã nói vậy, vừa hay sắp xếp xong cô có thể nghỉ ngơi một chút.
“Khoan đã, đội trưởng Marco!”
Marco vừa cất bước, Nina đã gọi lại.
“Sao vậy?”
“Nhưng mà, tôi vẫn chưa dọn đống thảo dược đó về phòng kho.”
“À, cái đó sao, để tôi là được.”
Marco bình thản đáp.
“Vậy vất vả cho ngài rồi.”
Marco quay lưng xua tay với Nina, cầm nắm tay của cửa phòng y tế.
Anh ngừng động tác lại, đột nhiên nói: “Nina, nếu mệt thì vào bên trong ngồi một lúc, nghỉ ngơi một chút cũng không sao.”
Nina: “? Dạ, tôi biết rồi.”
“Cạch”, cửa đóng lại.
Nina cảm thấy lời của Marco có ý gì khác, nhưng lại cảm thấy đó hình như là ảo giác của mình.
Cô nhún vai, tiếp tục công việc.
…
Nina nhanh chóng cảm nhận được con thuyền đã di chuyển, thuyền vừa khởi động luôn hơi tròng trành, dưới chân cô không vững, đồ trong tủ thuốc cũng nghiêng ngả theo một hướng.
Nina vội vàng đè người lên tủ thuốc để giữ lại những bình thuốc dễ vỡ. May mà con thuyền chỉ lắc lư một chút, Nina có đủ thời gian để sắp xếp lại đồ, thuận tiện khoá luôn tủ lại.
Cô chống lên mặt bàn đứng thẳng người, phủi bụi dính trên tay.
“Nếu mệt thì vào bên trong ngồi một lúc.”
Bận rộn xong, lời của Marco đột nhiên xuất hiện trong đầu cô.
Nina chống cằm suy nghĩ, xoay người đi vào bên trong phòng y tế.
Vừa kéo rèm cửa ngăn cách ra, trước mắt đã xuất hiện một cái ghế mới.
“Ủa?” Cô không nhịn được phát ra tiếng ngạc nhiên.
Nina vội đi qua, sờ cái ghế đột nhiên xuất hiện.
Là chiếc ghế chân cao với bánh xe quay 360 độ, hơn nữa còn có bàn đạp.
Vừa nhìn cô đã biết ngay nhất định là bất ngờ do Marco chuẩn bị cho cô!
Nina lập tức ngồi lên. Đệm ghế mềm mại, cộng thêm bàn đạp ở vị trí vô cùng vừa vặn khiến cô bỗng chốc cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Ghế gỗ cô hay ngồi trước kia thật sự không thể so được với chiếc ghế này.
Bánh xe của ghế rất trơn tru, chỉ cần hơi nhúc nhích là có thể di chuyển trên khoang thuyền.
Tay Nina vịn vào tường, đẩy ra sau, chiếc ghế lập tức trượt đến một bên khác. Cô không kìm được mà trượt ghế tới lui.
Cảm giác này thật thích!
Marco thật tuyệt vời!
Nina ngồi trên ghế trượt đi lại mấy vòng mới chịu dừng. Cô cảm thấy mình đã không thể rời khỏi cái ghế này được nữa, cô có thể ngồi trên đây trượt từ trước cửa đến tận sâu bên trong, hoàn toàn không cần dùng chân đi.
Dụng cụ đi lại hoàn hảo. Mặc dù phòng y tế không lớn, nhưng có thể ngồi đương nhiên Nina không muốn đứng.
Nhưng lúc Nina trượt đến bên cạnh bàn làm việc của Marco, bánh xe của chiếc ghế bị mắc kẹt vào túi đồ dưới bàn làm việc nên dừng lại.
Nina tò mò cúi đầu nhìn mới phát hiện đây là những món đồ mà cô đã mua trên đảo, thì ra các thuyền viên đã giúp cô để vào đây.
Mãi bận rộn trước sau, cô quên béng mất chuyện này.
Nina vội dừng chiếc ghế lại, cẩn thận lấy đồ trong túi ra đặt dưới đất, chuẩn bị sắp xếp đồ đợt hai.
…
“Đội trưởng Marco, anh nghỉ ngơi đi, bên ngoài để chúng tôi làm là được rồi!” Thuyền viên ném một trái thơm cho Marco.
“Vậy giao cho các cậu nhé.”
Marco nhận lấy trái thơm, vẫy tay với bọn họ, đi vào phòng y tế.
Vừa mở cửa ra.
Một bóng người đã lướt qua trước mặt anh.
Marco vẫn đang cầm tay nắm cửa: “…”
Nina trượt ghế nghịch từ trái sang phải: “…”
Nina vội nhảy xuống khỏi ghế, hơi xấu hổ nhìn Marco.
Nhưng biểu cảm của cô đã chọc cười Marco, anh đặt trái thơm trong tay lên bàn, đi qua xoay chiếc ghế chân cao đó, thử bánh xe.
“Dùng có quen không?”
Nina lập tức gật đầu: “Quen, tôi rất thích! Cảm ơn ngài.”
Bởi vì sự xấu hổ vừa rồi nên Nina nói hơi nhanh khiến cô cảm thấy lời cảm ơn của mình hình như quá qua loa.
Vì vậy cô lại bổ sung: “Thực ra không cần phiền như vậy, khiến ngài phải tốn công rồi.”
Marco ngừng lại: “Nina, chỉ là một cái ghế thôi mà.”
Anh cúi người vỗ chiếc ghế: “Có gì phiền đâu, ừm… coi như lời cảm ơn của “người con trai” là tôi đối với cô.”
“Hơn nữa, Sird bọn họ… không phải cũng tặng đó sao? Không cần để bụng.”
Anh đã nói vậy, Nina có nói thêm gì cũng sẽ làm tổn thương lòng tốt của anh.
Cô cười gật đầu: “Dạ, tôi rất thích!”
“Thực ra…” Nina gãi mặt: “Cái ghế trước kia cứng quá, ngồi lâu rất khó chịu. Nhưng bây giờ thì không cần lo nữa.”
“Với lại sao ngài biết tôi thích loại thế này? Ngồi xuống rồi thật không muốn đứng dậy…”
Nina nói rồi chân bất giác đá vào bánh xe xoay 360 độ trên chân ghế.
Marco nghe cô nói, cuối cùng cũng nở nụ cười hài lòng. Anh bỏ qua câu hỏi phía trước của Nina, chỉ đáp lại câu phía sau: “Vậy sao? Vậy thì tốt quá.”
Marco cũng ngồi vào bàn làm việc của mình. Lúc nãy ở bên ngoài bận rộn cả buổi sáng, dù là Marco cũng thấy hơi mệt mỏi.
“À đúng rồi, ngài nghỉ ngơi một lúc đi, tôi giúp ngài rót ly nước. Tôi đã ghi lại hết danh sách thuốc trên thuyền lần này rồi, đang để bên tay ngài.”
“À, không cần đâu, Nina…”
Nina đã quay đầu đi giúp Marco rót nước, anh vốn không kịp gọi cô lại.
Cách lớp rèm cửa, Marco chỉ có thể nhìn thấy bóng của Nina đang nhúc nhích phía sau.
Anh khẽ cười, xoay người về phía bàn làm việc, chuẩn bị xem danh sách mà Nina đã viết.
Nhưng lúc này, đầu mũi đột nhiên ngửi thấy một mùi hương thanh mát.
Marco ngẩng đầu nhìn qua, phát hiện trên mép bàn làm việc có thêm một chậu cây xanh nho nhỏ, đúng hơn là một chậu thảo dược.
Là một bác sĩ, đương nhiên anh biết đây là lá calli lily, công dụng chủ yếu là giải toả mệt mỏi, giúp tỉnh táo.
Anh đưa tay sờ lá cây. Lá hơi khô, đất cũng hơi nhão, xem ra là sau khi bị đào ra, một thời sau mới trồng lại.
Còn về việc ai trồng, tại sao lại trồng, vốn không cần phải nghĩ nhiều.
Marco nhìn chiếc ghế chân cao bên cạnh, đột nhiên thở dài, ngửa đầu dựa lên lưng ghế.
“Ahh…”
“Dạ? Có chuyện gì sao?” Nghe thấy tiếng động, Nina thò đầu ra từ sau rèm cửa.
Marco sửng sốt, cất cao giọng: “Hả? Không có gì.”
Nina thụt đầu về, tưởng là mình nghe nhầm.
Còn Marco nằm một lúc thì ngồi thẳng người, ngón tay khẽ bóp phiến lá trước mặt, nhìn thấy trên lá in hằn dấu móng tay, anh lại đưa tay sờ muốn vuốt phẳng nó.
Anh nhỏ giọng nói: “Chỉ là đột nhiên có cảm giác thua rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
