Bà bắt đầu xếp cơm vào hộp, phần còn lại để cả nhà ăn tối.
Khi con dâu vừa về đến nhà uống ngụm nước rồi xách hộp cơm đến trường để đưa cho con gái.
Sáu giờ tối tiếng chuông hết giờ vang lên. Ngoài cổng trường tập trung rất nhiều phụ huynh và học sinh, đa số là các bậc cha mẹ đến đưa cơm, xen lẫn vài học sinh xin phép về nhà.
Học sinh lớp 12 chịu nhiều áp lực, lại ở nội trú, nên đã lâu không gặp mẹ, Lưu Phương rất vui khi gặp lại. Hai mẹ con vừa gặp mặt đã trò chuyện rất nhiều.
Mẹ Lưu mở hộp cơm, vừa lấy ra vừa nói:
"Phương Phương, ăn nhanh đi con, món này bà nội làm đặc biệt cho con đấy. Có thịt kho tàu, tôm càng xanh xào mù tạt, đậu hũ nhồi thịt, cải ngọt luộc, và cả súp hầm nấm đông trùng hạ thảo với thịt nạc nữa. Không ăn hết thì để dành tối làm bữa khuya, hộp này giữ nhiệt tốt lắm."
Bà Lưu nấu ăn rất ngon, các món đều hấp dẫn cả về hương vị lẫn màu sắc. Đây đều là những món Lưu Phương thích. Cô bé không nhịn được nuốt nước miếng, nhưng cố gắng giữ tự chủ: "Không được, con đang giảm cân, không thể ăn nhiều thế này."
Mẹ Lưu nói: "Lớp 12 là thời gian quan trọng nhất, con học hành vất vả, bổ sung dinh dưỡng là quan trọng nhất, giảm cân để sau cũng được."
Cả nhà Lưu Phương đều có dáng người tròn trịa. Ngay cả mẹ Lưu cũng đang cố gắng giảm cân, nhưng với con gái, cô luôn ưu tiên sức khỏe.
Mẹ Lưu giục:
"Phương Phương, con ăn thêm đi. Hiếm khi mẹ mới đến đưa cơm cho con, lần tới phải chờ đến thứ bảy về nhà con mới ăn được."
Lưu Phương lắc đầu:
"Không cần đâu mẹ, con no rồi. Phần còn lại con để dành làm bữa khuya nhé."
Mẹ Lưu gật đầu:
"Được thôi, nhưng con nhớ uống hết canh này, để qua đêm không tốt đâu."
Lưu Phương cười:
"Vâng, hôm nay món ăn rất ngon, mẹ về nhà cảm ơn bà nội thay con nhé."
Hai mẹ con trò chuyện thêm một lát, tiếng chuông báo bắt đầu tiết học buổi tối vang lên. Mẹ Lưu nhìn con gái chạy về phía tòa nhà, đến khi không còn thấy bóng dáng con gái cô mới quay đi.
Về đến nhà, khi cả gia đình ngồi xuống dùng bữa. Mẹ Lưu cũng cảm thấy món ăn tối nay rất ngon: "Mẹ, Phương Phương nói món mẹ nấu ngon lắm, thơm và hấp dẫn. Nó còn bảo cảm ơn mẹ nữa."
Bà Lưu nghe cháu gái khen ngợi liền cười tươi rói: "Con bé Phương Phương thật ngoan, chắc là do đồ ăn ở trường không ngon, nên ăn cơm nhà mới thấy ngon vậy."
Ba Lưu gật đầu, hai cằm rung rung: "Mẹ, đúng là tối nay đồ ăn ngon thật, hôm nay mẹ nấu ăn quá xuất sắc."
Mẹ Lưu cũng phụ họa:
"Con cũng thấy món tôm và đậu hũ nhồi thịt hôm nay đặc biệt ngon, cả cải luộc cũng vậy."
Nghe vậy, bà Lưu chỉ cười, nghĩ rằng mọi người đang nịnh bà.
Sau đó mẹ Lưu nhớ ra cuộc gọi nhỡ buổi chiều:
"Đúng rồi mẹ, hồi chiều mẹ gọi con có việc gì thế?"
Bà Lưu cười: "Lúc đó nhà tự nhiên hết xì dầu, vì đang vội nấu cơm nên mẹ định gọi con đặt hàng qua điện thoại mua một chai. Con bận không nghe máy nên mẹ xuống mua ở cửa hàng tạp hóa mới mở trong khu chung cư. Là loại tương nhạt nhưng không phải của hãng Lý Ký, mà là một nhãn hiệu lạ tên Nịnh Mông gì đó. Mẹ nghĩ chỉ dùng tạm tối nay thôi, mai mẹ sẽ ra chợ mua một chai mà nhà ta hay dùng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)