Thời Nghi nhìn theo tay cậu bé chỉ, đó là bánh kẹo Từ Ký vị trứng 780g. Ban đầu cô định bán cả túi cho tiện, nhưng nhìn ánh mắt mong mỏi của cậu bé, cô sẵn lòng chiều theo ý.
"Có chứ! Một gói nhỏ năm hào thôi. Em mang ra đây, chị tách cho."
Cậu bé mỉm cười rạng rỡ:
"Vâng ạ, cảm ơn chị! Vậy cho em hai gói, trưa nay chắc chắn ăn no."
Thời Nghi bóc túi bánh, lấy hai gói nhỏ đưa cho cậu bé, kèm theo hai phần tiểu long bao.
Cậu bé tóc húi cua trả năm tệ, còn cậu nhóc đầu dưa hấu trả bốn tệ, đều là tiền mặt. Cả hai vừa đi vừa ăn, rời khỏi cửa hàng trong niềm vui.
Thời Nghi cất chín tệ vào ngăn kéo thu ngân. Ngăn kéo được chia ô thông dụng, khi đóng lại sẽ tự động khóa, chỉ có thể mở bằng nhận diện vân tay.
Lúc này đồ ăn trưa cũng vừa đến. Cô dọn dẹp bàn và ngồi xuống bắt đầu ăn trưa.
Thịt xông khói thơm lừng, trứng ốp la mềm mịn quyện cùng sốt chua ngọt đậm đà, hương vị ngon đặc biệt. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là lớp bánh mềm mại, thơm bùi, điểm xuyết mè đen, ăn một lần là nhớ mãi. Bên cạnh đó còn có gà viên chiên giòn rụm thơm ngon, và ly nước chanh đá mát lạnh giải khát.
Tất nhiên, ngon đến mấy cô cũng không quên nhiệm vụ săn hàng giá rẻ.
"Cảm ơn cậu, Tiểu Lục."
Thời Nghi cũng vui lây vì sự phấn khích của hệ thống mà khẽ cười. Cô theo thói quen mở trang chi tiết sản phẩm để xem món đồ vừa mua đặc biệt thế nào.
"Cháo táo đỏ kỷ tử có tác dụng làm đẹp, bổ khí huyết, lựa chọn tuyệt vời cho những ngày đau bụng kinh."
Thời Nghi nhận ra các món hàng trong hệ thống thường có công dụng tương tự như những sản phẩm cùng thời trên thị trường, nhưng chúng thật sự có hiệu quả, nhìn thấy rõ rệt. Chỉ là không biết mức độ hiệu quả sẽ "thần kỳ" đến mức nào.
Cô tiếp tục ăn cơm trưa.
Gần 5 giờ chiều, Thời Nghi kiểm tra lại doanh thu rồi cất gọn thiết bị quay chụp, chuẩn bị đến giờ đóng cửa.
Đúng lúc này, có một vị khách bước vào.
Bà Lưu vừa vào cửa đã hỏi:
"Cô gái ơi, ở đây có xì dầu không? Loại xì dầu nhạt ấy."
Bà đang chuẩn bị bữa cơm, con dâu tan làm lúc 5 giờ 30 sẽ về để mang cơm cho cháu gái học lớp 12. Bà phát hiện trong nhà hết xì dầu khi đang xào món ăn. Con dâu dặn phải dùng loại xì dầu nhạt để tốt cho sức khỏe. Bà gọi điện nhưng có lẽ con bận chưa nghe máy, thế là bà quyết định xuống tiệm tạp hóa gần nhà thử xem.
Khu chung cư này không có siêu thị xung quanh, nếu đi mua phải mất bảy, tám phút mới đến khu chợ.
Thời Nghi gật đầu:
"Cháu có xì dầu nhạt, nhưng là nhãn hiệu Nịnh Mông, bà có dùng được không?"
Bà Lưu nhíu mày. Bà chỉ quen dùng vài nhãn hiệu thông dụng, cái tên Nịnh Mông này trước giờ bà chưa từng nghe qua.
Bà bước tới kệ, cầm lên một chai xem xét. Ngày sản xuất và thành phần đều không có vấn đề gì, một chai 500ml giá chỉ có bảy tệ. Nghĩ rằng cứ tạm dùng để qua bữa tối, mai sẽ đi siêu thị mua nhãn hiệu quen thuộc, bà quyết định thanh toán chai xì dầu nhạt này.
Mua xong bà vội vàng trở về nhà. Bà Lưu nhanh chóng nấu xong món tôm càng xanh xào mù tạt, thêm đậu hũ nhồi thịt, và cải ngọt luộc với nước muối, tất cả đều dùng loại xì dầu vừa mua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
