Trên giường bệnh, Hoắc An An vừa tỉnh lại liền nghe được bé đang lấy lòng cha mình.
Nhất thời không nhớ ra được trước đó đã xảy ra chuyện gì, cô ta ngồi ngồi dậy về phía Hoắc Trầm Huy gọi.
"Cha, vì sao cha luôn ôm em ấy, em ấy chỉ là con nuôi, có là cái thá gì đâu!"Trong nháy mắt nụ cười trên mặt của Hoắc Trầm Huy đã tắt ngúm, nhìn bé đang ngẩn ngơ ở trong ngực, lại lộ ra nụ cười ôn nhu cưng chiều sờ sờ đầu của bé.
"Tể Tể rất ngoan, là bảo bảo đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất trên đời, là niềm kiêu ngạo của nhà họ Hoắc chúng ta!"Sau đó che lỗ tai của Tể Tể, quay đầu nhìn về phía con gái đang ngồi ở trên giường có sắc mặt trắng bệch.
"Hoắc An An, xin lỗi em gái Tể Tể của con đi, sau đó lại nói lời cảm ơn!"Hoắc An An không dám tin nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Huy, cảm giác toàn bộ thế giới đều trở nên tối tăm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)