Bé rụt chân nhỏ lại giấu về phía sau, nhưng không có chỗ để giấu.
Bé lúng túng, khuôn mặt của bé đỏ bừng lên.
"Anh Tư Lâm, Tể Tể thật sự không có việc gì.
"Bé càng hiểu chuyện như vậy, Hoắc Tư Lâm càng lo lắng.
Anh từ chỗ Tư Tước biết được tình hình của bé, biết bé trước khi được chú ba nhận nuôi thì là cô nhi ở cô nhi viện, hơn nữa còn thỉnh thoảng nhắc tới cha của mình ở Địa Phủ, nghe nói người cha ở Địa Phủ kia còn không phải là người cha tốt, Hoắc Tư Lâm cảm thấy đau lòng, tâm rối bời.
Giọng nói dịu dàng ôn nhu đến khó tin, giống như là sợ hù dọa đến bé con.
"Tể Tể ngoan, anh Tư Lâm sẽ không làm đau Tể Tể ~"Tể Tể: "! ! "Được rồi!Xem ra, không cho anh Tư Lâm nhìn, anh Tư Lâm sẽ không bỏ cuộc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


