Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mẹ Ruột Của Đỉnh Lưu Lại Trở Nên Xinh Đẹp Rồi Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Kiều Cảnh Diệc cố kiềm chế bản thân không suy nghĩ lung tung, nhưng không hiểu sao, càng nhìn Lâm Nhĩ Thăng lại càng thấy ngứa mắt.

Chờ Kiều Mạch ăn uống gần xong, cậu liền dứt khoát kiếm cớ dẫn cô rời đi.

Xe cậu đỗ ở bãi xe. Kiều Mạch ăn no, tâm trạng vui vẻ, nhìn con trai cũng thấy thuận mắt, liền nói:

“Hành lý của mẹ vẫn còn trong phòng khách sạn đó.”

Kiều Cảnh Diệc đành phải cùng cô quay lại khách sạn.

“Con đừng lên, lỡ bị nhận ra thì phiền.”

“Không sao.” Kiều Cảnh Diệc dựng cổ áo lên, đeo kính râm, hai tay đút túi quần, lạnh lùng theo sát bên cạnh Kiều Mạch.

Cậu nhận ra mẹ không còn giận mình nữa, nên càng muốn tỏ ra quan tâm.

Kiều Mạch cũng mặc kệ cậu.

Phòng ở tầng sáu.

Vừa ra khỏi thang máy, liền gặp mấy cô bé đi tới, theo bản năng nhìn chằm chằm Kiều Cảnh Diệc. Dù sao với đôi chân dài và khí chất cả người toát ra kiểu “Tôi là trai đẹp”, thật sự rất thu hút.

Kiều Cảnh Diệc không muốn bị nhận ra, lập tức nghiêng đầu tựa lên vai mẹ.

Sau đó lại phát hiện trên người cô có mùi thơm, mùi hương này thật khó diễn tả, chỉ biết là dễ chịu đến kỳ lạ, khiến cậu không nhịn được mà cọ cọ:

“Mẹ xịt nước hoa à?”

Sau khi trẻ lại, bà ấy cũng biết làm đẹp rồi.

Trước đây cậu mua mỹ phẩm tặng cô đều không dùng.

Có lần cậu nhận được hộp quà của một nhãn hiệu nước hoa cao cấp, người ta gửi tặng riêng, cậu liền chuyển cho Kiều Mạch.

Kết quả là cô lại gửi trả về, còn nói: “Mẹ đâu có cần, con đem tặng cho người khác đi, ví dụ như mấy nữ minh tinh đóng phim với con, con phải giữ liên lạc với họ nhiều mới có cơ hội…”

Kiều Mạch hất đầu chó của con trai xuống, khó hiểu:

“Nước hoa gì cơ?”

Kiều Cảnh Diệc: ?

Sau đó cậu từ từ phản ứng lại, tê cả người, hình như là mùi thơm tự nhiên của mẹ…

Mùi của… thiếu nữ!

Không thể tin nổi!!!

Phải rồi.

Giờ mama đại nhân là một thiếu nữ mơn mởn.

Thậm chí còn nhỏ hơn cả cậu…

Kiều Mạch vào phòng thu dọn hành lý, Kiều Cảnh Diệc xách giúp vali. Vừa ra khỏi phòng, cửa đối diện mở ra.

Bước ra chính là cậu bé chơi đàn ghi-ta.

Vừa nhìn thấy Kiều Mạch, cậu ta sững người.

Sau đó vẻ mặt từ từ chuyển thành lúng túng, còn có chút áy náy.

“Chúc mừng nhé, quán quân nhỏ.” Kiều Mạch chủ động lên tiếng, rất vui vẻ, nghĩ rằng sẽ không có dịp gặp lại nữa.

Kiều Cảnh Diệc khẽ nhấc tay, kéo kính râm xuống một chút, mí mắt hơi nhướng lên, đánh giá đối phương toàn diện.

Trong năm đội thi, trừ Kiều Mạch ra, bốn đội còn lại cậu chẳng buồn nhớ tên ai, nhưng lại nhớ mặt cậu bé chơi ghi-ta này… Chính là cậu ta được cậu chấm cao hơn Kiều Mạch hai điểm, trở thành quán quân lần này.

Kiều Cảnh Diệc nhớ cậu ta vừa đệm vừa hát, hát như thế nào thì… quên mất rồi.

“Cảm ơn.” Cậu bé chơi ghi-ta nhanh chóng liếc nhìn Kiều Mạch, rồi cúi mắt xuống, nhẹ giọng nói một câu: “Xin lỗi.”

“Hả?” Kiều Mạch ngơ ngác.

Rất nhanh sau đó cô phản ứng lại:

“Cậu nghĩ gì thế, đây là thi đấu công bằng, cậu giành được quán quân là nhờ thực lực.”

Giọng cô dịu dàng, ánh mắt từ ái.

Cậu trai nghe ra cô thực sự mừng cho mình, mím môi, chăm chú nhìn cô, rồi từ từ nở một nụ cười: “Cảm ơn.”

Kiều Cảnh Diệc để ý thấy ánh mắt của cậu ta, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác cảnh giác kỳ lạ.

Giây tiếp theo, cậu ta rút điện thoại ra, Kiều Cảnh Diệc lập tức tiến lên đứng chắn phía trước, cậu cao hơn cậu ta, áp lực khí thế cực mạnh, nhìn chằm chằm cậu ta:

“Muốn thêm WeChat?”

Kiều Cảnh Diệc: “……”

Một cái vỗ mạnh lên eo, đến từ bàn tay trắng mịn của mẹ cậu:

“Đừng có dọa thằng bé!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc