Kiều Cảnh Diệc xã giao sơ qua với nhà sản xuất, đang định kéo Kiều Mạch ngồi xuống, vừa quay đầu thì thấy cô đã bắt chuyện với người chủ trì, còn chủ động ngồi xuống gần anh ta.
Người chủ trì tên Triệu Tĩnh, vẫn nhớ Kiều Mạch từng nhắc anh ta có vấn đề sức khỏe, liền cười hì hì hỏi cô học quyền pháp gì để rèn luyện sức khỏe.
Là người chủ trì, dĩ nhiên ngoại hình cũng không tệ.
Kiều Cảnh Diệc nhìn cảnh này thấy chướng mắt, không nghĩ ngợi nhiều liền bước tới chen lời: “Quyền thiếu lâm, môn này phù hợp với anh, anh có thể đến Thiếu Lâm Tự học thử.”
Triệu Tĩnh biết điều đứng dậy cười: “Cảnh Diệc đề cử chắc chắn không có vấn đề gì, hôm nào rảnh tôi sẽ ghé qua xem.”
Đồ ăn lần lượt được dọn lên, Kiều Cảnh Diệc vừa nhìn thấy đều là rượu, liền lập tức bảo phục vụ mang thêm nước ngọt. Bên này cậu vừa dặn xong, bên kia Kiều Mạch đã bưng chén rượu lên mời Lâm Nhĩ Thăng: “Đạo diễn, cảm ơn anh đã quan tâm đến Cảnh Diệc.”
Cô không biết Kiều Cảnh Diệc đến đây là để cứu vãn tình hình, cậu còn được đặc biệt mời tới, sao có thể không cảm ơn được chứ?
Kiều Cảnh Diệc: “……”
Lâm Nhĩ Thăng vội nói người nên cảm ơn là ông ấy, nhưng Kiều Mạch đã ngửa đầu uống cạn một hơi.
Ông ấy ngẩn ra, vội vàng cũng làm theo.
Kiều Cảnh Diệc chỉ biết ngơ ngác nhìn Kiều Mạch nâng ly mời rượu khắp bàn, vài chén rượu xuống bụng mà mặt vẫn không đỏ chút nào.
Những người khác nhìn Kiều Mạch đều vô cùng kinh ngạc.
Nhìn cô gái yếu đuối mỏng manh thế kia, vậy mà lại uống????
Không hổ là người học võ.
Mấy người đàn ông sau khi uống rượu xong thì nói nhiều hẳn lên. Lâm Nhĩ Thăng vừa hết lời khen ngợi Kiều Cảnh Diệc hôm nay cư xử rất nghĩa khí, vừa không ngừng phàn nàn chuyện Từ Phàm chơi mất nết mà lại không tới.
Kiều Mạch không biết Từ Phàm là ai, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc cô nghe thấy có vẻ thú vị.
Kiều Cảnh Diệc thì không quan tâm, nhưng cũng không tránh khỏi bị lôi vào uống rượu cùng.
Nhưng mà…
Cậu nhìn thấy Kiều Mạch đang mở to mắt, không chớp lấy một cái, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào mình, liền lặng lẽ mở bình nước trái cây, rót đầy ly cho cô, rồi tự rót cho mình và nói:
“Hai hôm nay dạ dày tôi không được tốt...”
Cả bình nước trái cây trôi hết vào bụng cậu!
Mọi người đều thấy rõ cảnh đó, ai nấy không hẹn mà cùng nở nụ cười vi diệu.
Lâm Nhĩ Thăng uống đến hơi ngà ngà, bắt đầu kể chuyện lần đầu Kiều Cảnh Diệc tham gia 《Tân Tinh Tới》, khen thêm một hồi, rồi bất ngờ chuyển chủ đề:
“À đúng rồi, mẹ cậu dạo này sức khỏe sao rồi?”
“Rất khỏe.” Người đang ngồi bên cạnh gặm sườn trả lời.
Cảnh tượng ấy nhìn qua lại có chút... vừa vặn, vừa đẹp mắt.
Chậc.
Lâm Nhĩ Thăng cảm thán: “Năm đó tôi ấn tượng sâu nhất chính là mẹ cậu.”
Kiều Cảnh Diệc thoáng ngẩn ra, ánh mắt nheo lại đánh giá Lâm Nhĩ Thăng đang có chút say.
Mẹ kiếp, lúc đó chỉ là bà ấy cùng tôi đi tham gia chương trình thôi, để lại ấn tượng sâu sắc cái mẹ gì chứ?
Lâm Nhĩ Thăng cười hề hề hai tiếng, chuẩn bị nói thêm điều gì đó, nhưng Triệu Tĩnh ngồi cạnh đã nhận ra sắc mặt Kiều Cảnh Diệc hơi thay đổi, lo Lâm Nhĩ Thăng trong trạng thái này mà nói ra điều gì không nên thì không hay, nên vội cắt ngang và đổi chủ đề.
Ký ức của Kiều Cảnh Diệc lại bất ngờ trỗi dậy.
Năm đó Lâm Nhĩ Thăng đúng là có quan tâm đến bọn họ thật…
Trước giờ cậu không thấy điều đó có gì bất thường, nhưng không hiểu sao bây giờ radar trong đầu lại tự động bật lên, cứ cảm thấy giọng điệu lúc nãy của Lâm Nhĩ Thăng có gì đó không đúng.
Má nó!
Chẳng lẽ khi đó Lâm Nhĩ Thăng thật sự có ý định làm... ba cậu á?!
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không khả thi lắm.
Hồi ấy tuy Kiều Mạch chưa phát bệnh nên thân hình chưa mập lên, nhưng sau bao nhiêu năm làm việc vất vả, cuộc sống áp lực đè nặng, bà cũng chẳng còn tâm sức hay tiền bạc để chăm chút bản thân.
Da sạm, khóe mắt đầy nếp nhăn, nhìn còn già hơn tuổi thật nhiều.
Còn Lâm Nhĩ Thăng lúc đó chưa nổi tiếng, là một người đàn ông bình thường ngoài ba mươi.
Không đến mức mấy năm rồi còn nhớ mãi không quên Kiều Mạch chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








