“Hiện giờ tín hiệu điện thoại lúc có lúc không, lúc đầu còn có thể gọi điện cầu cứu, nhưng bây giờ điện thoại thực sự vô dụng rồi.”
“À, Hạ Cẩm, anh trai cậu có đến trường tìm cậu không? Anh trai cậu thương cậu như vậy, biết đâu sẽ đến trường cứu cậu.” Tân Lê hỏi.
Lâm Hạ Cẩm lắc đầu nói: “Không có, vẫn chưa thể liên lạc được với anh trai tôi.”
“Dùng điện thoại của tôi thử xem, điện thoại của tôi là mạng toàn cầu. Bố mẹ tôi ở nước ngoài nên mua điện thoại kết nối toàn cầu cho tôi, biết đâu có thể liên lạc được với anh trai cậu.” Tân Lê đưa điện thoại cho Lâm Hạ Cẩm.
Lâm Hạ Cẩm cau mày, cô cảm thấy Tân Lê để lộ điện thoại trước mặt cô dễ dàng như vậy là có mục đích. Nhưng nhìn thấy trên điện thoại Tân Lê có một vạch tín hiệu yếu ớt, cô vẫn do dự.
Cô rất muốn liên lạc với anh trai, Lâm Hạ Cẩm nhận lấy điện thoại rồi vẫn gọi điện thoại cho anh trai.
Tút tút.
Chưa hết một tiếng chuông đã có người nghe máy.
“Hạ Hạ, là em sao?” Giọng nói lo lắng, dễ nghe lập tức truyền tới, dù đó là giọng của đàn ông.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, khóe mắt Lâm Hạ Cẩm hơi đỏ lên, cô nói: “Anh, là em, bây giờ em rất an toàn.”
“Hết pin rồi, sạc dự phòng này cũng hết pin rồi, chúng ta còn phải tìm thêm sạc dự phòng mới có thể liên lạc được với anh trai cậu.” Tân Lê nói.
Lâm Hạ Cẩm gật đầu, Tiêu Nhược? Hình như đã từng nghe anh trai nói đến cái tên này, luôn ở thành phố B này học đại học.
Nhưng hiện tại không có thiết bị liên lạc nào cả, muốn liên lạc với người khác đúng là khó khăn!
Một bên khác.
Lâm Hạ Nhiên nhìn thấy điện thoại đột nhiên mất tiếng, đoán là điện thoại bên em gái hết pin, lặng lẽ lưu số điện thoại lại.
Hiện giờ đã liên lạc được với em gái, biết cô vẫn còn ở Đại học Thanh Hoa, vẫn bình an vô sự là tốt rồi.
Lâm Hạ Nhiên gọi cho số điện thoại ở vị trí đầu tiên, điện thoại được kết nối, bên trong có tiếng gào rú của tang thi truyền ra.
“Hình như tôi gọi không đúng lúc.” Lâm Hạ Nhiên nói.
“Có chuyện thì nói mau.” Giọng nói lành lạnh của người đàn ông vang lên trong điện thoại, nhưng nghe kỹ, vẫn có thể nghe thấy tiếng thở dốc của người đàn ông.
Lâm Hạ Nhiên cũng biết hiện tại không phải lúc đùa giỡn, nếu anh ấy đùa, e rằng cuộc điện thoại sẽ bị ngắt ngay lập tức, Lâm Hạ Nhiên nghiêm túc nói: “Tôi đã liên lạc được với em gái tôi rồi, nó vẫn còn ở Đại học Thanh Hoa, làm phiền cậu đi cứu nó.”
“Ừm.”
Tút tút…
Lâm Hạ Nhiên chỉ nhận được một chữ ừm, điện thoại đã bị cúp máy. Anh ấy rất muốn hỏi cho rõ ràng rằng anh còn nhớ Lâm Hạ Cẩm không vậy?
Nghĩ đến đây, Lâm Hạ Nhiên lại gọi điện thoại qua, lần này bên kia đã không còn tiếng gào của tang thi.
“Cậu còn nhớ em gái tôi không, tóc dài, Lâm Hạ Cẩm, cười lên có hai lúm đồng tiền ấy?”
Lâm Hạ Nhiên chưa nói xong, đầu dây bên kia nói:
“Tôi biết rồi, cách đây không lâu mới gặp xong, đừng gọi điện nữa, đón được em gái cậu rồi sẽ liên lạc với cậu.” Vẫn là giọng điệu lạnh lùng, nhưng rõ ràng lại có vẻ nóng ruột.
Câu cuối cùng Lâm Hạ Nhiên nghe được trong cuộc gọi là câu này, Tiêu Nhược gặp em gái anh ấy khi nào?
Còn nói cách đây không lâu mới gặp xong, làm sao có thể như vậy, ý của Tiêu Nhược là lần gặp hồi ba năm trước sao? Cái này gọi là cách đây không lâu à?
Tuy hai người đều ở thành phố B nhưng một trường ở phía Đông, một trường ở phía Tây thì làm sao gặp nhau được?
Lâm Hạ Nhiên còn muốn gọi điện hỏi rõ, nhưng thực tế không cho phép! Hiện giờ không phải muốn sạc pin điện thoại là có thể sạc được…
Thật là sầu! Hy vọng Tiêu Nhược có thể đón được em gái, giờ anh ấy chỉ còn em gái là người thân!
Nếu Lâm Hạ Cẩm xảy ra chuyện thì anh ấy biết ăn nói với bố mẹ thế nào?
Lâm Hạ Cẩm và Tân Lê vẫn ở trong lớp học, sắp đến tối, lúc đó tang thi sẽ càng hoạt động mạnh hơn…
Lâm Hạ Cẩm và Tân Lê đóng tất cả cửa sổ, sau đó kéo rèm, chỉ để lại một khe hở.
Hai người trốn trong góc phòng học, chẳng ai nói với ai lời nào.
Đêm tối tĩnh mịch, tiếng ve kêu rộn rã mà họ thường nghe vào những đêm hè xưa kia giờ lại im ắng đến lạ thường.
Thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng gào rống của tang thi cùng đủ loại âm thanh va chạm leng keng.
Có lẽ vì Lâm Hạ Cẩm đang mang thai nên cô cực kỳ dễ buồn ngủ. Lúc này cô đang dựa cạnh tường mơ màng thϊếp đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




