Điều này khiến Lâm Hạ Cẩm ngẩn ngơ. Không gian của cô luôn mông lung, chỉ có một cái tủ lạnh. Giờ đây ở một góc xuất hiện một đống đất, dù chỉ bằng bàn tay nhưng vẫn rất kỳ diệu.
Chẳng lẽ thứ trong đầu con tang thi là thứ tốt?
Màu vàng, đặt vào không gian của cô có thể tạo ra đất.
Grào grào…
Tiếng gầm rú của tang thi vang lên từ bên ngoài, Lâm Hạ Cẩm không kịp suy nghĩ nhiều, vừa đi vừa nghĩ nếu lần sau gặp tang thi đơn độc thì đào thứ trong đầu chúng ra xem thử là biết.
Lúc này, Lâm Hạ Cẩm không còn cảm thấy ghê tởm khi nhìn vào đầu tang thi nữa, ngược lại còn có cảm giác háo hức. Biết đâu tìm được loại tinh thạch màu vàng kia, có thể khiến đất đai trong không gian của cô được mở rộng.
Lâm Hạ Cẩm lại gặp hai con tang thi, cả hai đều bị cô chặt đầu. Lâm Hạ Cẩm định đào xem có tinh thạch không thì tiếng gào của tang thi phía sau ngày càng gần.
Không còn cách nào khác, Lâm Hạ Cẩm đành chạy vào lớp học, muốn trốn thì bị ai đó túm lấy, bịt miệng lại.
Nhìn thấy là ai, tay Lâm Hạ Cẩm định phản kháng mới dừng lại. Trên mặt hiện vẻ ngạc nhiên, chính là bạn cùng phòng của cô, Tân Lê.
“Suỵt, đi theo tôi.” Tân Lê nói rồi kéo cô lên tầng 2, vào một lớp học. Sau đó Tân Lê khéo léo khóa cửa lớp học lại, rồi kéo tất cả rèm cửa xuống.
“Tân Lê, cậu làm tôi sợ muốn chết, không phải các cậu uống rượu cả đêm sao? Sao cậu lại về đây?” Lâm Hạ Cẩm hỏi.
“Lúc trên đường chúng tôi về trường thì phát hiện cả thành phố đột nhiên thay đổi. Những người đó đều biến thành quái vật ăn thịt người, Manh Manh và Đình Đình, bọn họ… Đều chết rồi.” Tân Lê buồn bã nói.
“Cái gì! Đình Đình chết rồi?” Mặt Lâm Hạ Cẩm tái đi, một nỗi đau khó tả dâng lên.
Phương Đình Đình là bạn cùng phòng thân nhất của cô, hai người cùng nhau thi đậu vào Đại học Thanh Hoa.
Tân Lê hiểu rõ Phương Đình Đình và Lâm Hạ Cẩm có mối quan hệ rất tốt.
“Đừng buồn nữa, biết đâu một ngày nào đó chúng ta cũng sẽ ra đi cùng bọn họ.” Tân Lê thở dài nói.
“Tôi luôn muốn nói với cậu rằng tôi xin lỗi vì chuyện hôm đó, cậu say rồi mà tôi lại quên cậu ở khách sạn, hôm đó cậu không sao chứ?” Tân Lê áy náy nói.
Lâm Hạ Cẩm cau mày, ngày hôm đấy, cô vốn không muốn đi uống rượu nhưng Tân Lê nói là sinh nhật cô ta, nhất định kéo Phương Đình Đình cùng đi. Phương Đình Đình không cự tuyệt được nên chỉ có thể đi cùng, cô lại lo cho Phương Đình Đình nên cũng đi theo.
Hôm đó Tân Lê tìm khá nhiều bạn thân nam giới của cô ta. Cô có chút ấn tượng về chuyện ngày đó nên dù không nhớ rõ người đàn ông ngủ cùng mình là ai, nhưng lại chắc chắn không phải mấy người đàn ông mà Tân Lê tìm tới.
“Không sao, hôm đó tôi say rồi tự tìm một phòng, tự ngủ.” Lâm Hạ Cẩm nói.
Tân Lê gật đầu, thở phào một hơi: “Làm tôi sợ chết đi được, tôi sợ cậu say rồi, đám anh em của tôi sẽ cưỡng bức cậu.”
“...”
Tân Lê thấy sắc mặt Lâm Hạ Cẩm thay đổi, vội vàng nói: “Chủ yếu là đám anh em đó đều thích cậu, tôi sợ bọn họ say rồi không kiềm chế được.”
Lâm Hạ Cẩm thực sự không muốn nói chuyện này nữa, hơn nữa cô vẫn luôn đề phòng Tân Lê. Tân Lê là người thâm trầm kín đáo, luôn cố ý như vô tình lợi dụng Phương Đình Đình.
Nhưng Phương Đình Đình lại không cảnh giác cho nên cô luôn phòng bị Tân Lê, cuối cùng đêm hôm đó cũng chẳng phòng được.
Nghĩ đến chuyện mình mất trinh, hiện tại còn mang thai, Lâm Hạ Cẩm lại đau đầu. Cô biết mang thai thì không thể giấu được, nhưng bây giờ có thể giấu được bao lâu thì hay bấy lâu, như vậy mới đủ an toàn.
“Cậu cũng muốn đi siêu thị phía Tây à? Nơi đó đã biến thành ổ tang thi rồi, tôi vừa thoát ra từ đó. Không ngờ lại thấy cậu giải quyết hai con tang thi nhanh gọn như thế, quả nhiên là đai đen taekwondo, em gái quán quân Olympic!” Tân Lê nói.
“Cậu kích hoạt dị năng chưa?” Tân Lê nghĩ đến điều gì đó hỏi.
Lâm Hạ Cẩm lắc đầu, trong mắt Tân Lê thoáng hiện vẻ thất vọng rồi lập tức biến mất, cô ta vỗ vai Lâm Hạ Cẩm nói: “Tôi kích hoạt dị năng rồi, hệ Thủy, chỉ có thể đánh ra hai quả bóng nước nhỏ. Nhưng tôi phát hiện sức của tôi lớn hơn trước, có lẽ sức mạnh cũng biến dị.”
“...” Lâm Hạ Cẩm nghe Tân Lê nói, cô không định nói chuyện không gian cho Tân Lê biết.
Cô quyết định giữ bí mật chuyện không gian. Trong hoàn cảnh sinh tồn này, có một kỹ năng không gian có thể cất giữ vật tư bất cứ lúc nào thực sự là bàn tay vàng mạnh mẽ, nhưng đồng thời nếu bị người khác biết thì có lẽ cũng sẽ trở thành nguồn cơn của sự ghen ghét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








