Tiếng kêu gào không cam lòng của cô ta bị từng đợt tang thi nhào tới nhấn chìm, máu thịt be bét!
Có lẽ đến chết Vương Đào cũng không hiểu tại sao trong tay Lâm Hạ Cẩm lại đột nhiên xuất hiện một con dao găm!
Cô ta chết không nhắm mắt! Cho đến khi thân thể cô ta bị tang thi gặm nhấm sạch sẽ.
Lâm Hạ Cẩm cầm dao găm leo thẳng lên sân thượng, nhưng cửa sân thượng đã bị khóa.
Lâm Hạ Cẩm đá mấy phát vào cửa vẫn không mở được, bên trong lại có giọng của Vương Bình truyền đến: "Lâm Hạ Cẩm, chúng tôi sẽ không mở cửa đâu, cậu cứ chờ bị tang thi bên ngoài gặm sạch đi!"
Vương Bình nói xong lại thấy phía bên kia không còn dấu hiệu gõ cửa nữa. Cô ta nghĩ, liệu có khi nào Lâm Hạ Cẩm sẽ không chịu được mà khóc lóc cầu xin cô ta không?
Lúc này, Dương Tử Nghị đẩy Vương Bình ra, hét lớn về phía cửa: "Lâm Hạ Cẩm, cô cầu xin tôi, tôi sẽ để cô vào."
Thứ vĩnh viễn không thể đạt được cứ xáo động trong lòng làm tâm lý Dương Tử Nghị càng thêm vặn vẹo.
Grào! Grào!
Nhưng không phải Lâm Hạ Cẩm trả lời, mà là tiếng gào thét liên hồi của tang thi.
Điều này khiến đám người Dương Tử Nghị giật mình. Hiện giờ, trên sân thượng chỉ còn Dương Tử Nghị, Vương Bình và Lý Toàn.
Lúc này, Lâm Hạ Cẩm đã trèo ra khỏi cửa sổ từ lâu, đứng trên máy điều hòa ở tường ngoài.
Trong hành lang, thỉnh thoảng vẫn có tiếng rú của tang thi vang lên.
Cứ như vậy, Lâm Hạ Cẩm ngồi trên máy điều hòa không khí suốt năm tiếng đồng hồ, thậm chí còn dựa vào tường ngủ thϊếp đi.
May là với thời tiết bây giờ, ngủ bên ngoài vào ban đêm sẽ không bị lạnh. Nếu không với thể chất hiện tại của mình, e rằng Lâm Hạ Cẩm thực sự không chịu nổi.
Ánh sáng ban mai chiếu vào mắt Lâm Hạ Cẩm, cuối cùng cô mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy mình đang ở trên máy điều hòa tầng ba.
Tiếng gào của tang thi hoàn toàn đánh thức Lâm Hạ Cẩm. Cô cẩn thận nhìn vào trong cửa sổ, trên hành lang vẫn còn khá nhiều tang thi đang lang thang không mục đích.
Ban ngày tang thi di chuyển chậm chạp, ban đêm lại giống như được tiêm thuốc kí©h thí©ɧ, tốc độ sẽ nhanh hơn ban ngày gấp đôi.
Lâm Hạ Cẩm từ từ nhẹ nhàng đứng thẳng trên máy điều hòa không khí, không dám gây ra tiếng động quá lớn. Cô nhìn xuống, phía dưới không có tang thi, có lẽ đêm qua chúng đều đã xông vào tòa nhà giảng đường.
Nhìn ra xa, ở góc cua gần đó chỉ có vài con lẻ tẻ du đãng.
Nghĩ đến hành động sắp tới, Lâm Hạ Cẩm lấy nửa thanh sôcôla còn lại ra từ không gian. Hiện tại, ngoài nửa thanh sôcôla thì trong không gian của cô còn một chai nước và một chai sữa.
Lâm Hạ Cẩm từ từ trượt xuống khỏi máy điều hòa không khí, động tác nhẹ nhàng không dám gây ra tiếng động lớn để tránh thu hút tang thi.
May là trước đây cô thường xuyên đi leo núi với anh trai nên thể lực khá tốt. Sau khi nhảy xuống đường ống nước từ máy điều hòa cuối cùng, hai tay và hai chân cô ôm chặt đường ống nước, từ từ trượt xuống.
Trong khoảng thời gian này, Lâm Hạ Cẩm luôn lo lắng, may mà không gây ra tiếng động gì, chỉ có hai tay bị cọ xát hơi đau. Nhưng lúc này còn để ý đến những điều đó làm gì?
Lâm Hạ Cẩm đi chậm, muốn đến phòng y tế. Hiện giờ cô đang mang thai, nếu không muốn giữ lại đứa bé thì phá bỏ là lựa chọn tốt nhất. Đi ngang qua chỗ rẽ, cô nhìn thấy hai con tang thi đang lang thang.
Muốn vào phòng y tế, chỉ có một cánh cửa này hoặc trèo vào từ cửa sổ.
Lâm Hạ Cẩm nhìn hai con tang thi đang lắc lư, ở khóe miệng một con trong đó dường như còn ngậm một cánh tay không rõ nguồn gốc.
Nhìn thấy cảnh đó, Lâm Hạ Cẩm lại cảm thấy buồn nôn. Cô vội vàng quay đầu đi, từ từ đi vòng qua từ phía sau. Cửa sổ tầng một và tầng hai đều có song sắt, Lâm Hạ Cẩm lại phải trèo tường lên tầng ba, tầng ba có một cửa sổ đang mở.
Lâm Hạ Cẩm lại chầm chậm trèo lên theo đường ống nước. Khi trèo lên tầng hai, nhìn thấy bóng dáng tang thi phản chiếu qua cửa sổ làm cô giật mình suýt nữa trượt xuống. Cũng may là Lâm Hạ Cẩm không kêu lên.
Lâm Hạ Cẩm tiếp tục trèo lên, cuối cùng cũng vào được bên trong. Khi trèo qua cửa sổ, còn làm rách quần áo của Lâm Hạ Cẩm, may mà không bị thương. Nếu không, mùi máu tanh sẽ thu hút kéo tang thi đến đây. Nhưng một loạt động tác vừa rồi khiến Lâm Hạ Cẩm vô cùng mệt mỏi, phải mất một lúc lâu mới hồi phục tinh thần.
Nơi cô trèo vào vừa đúng là phòng y tế, bên trong không có ai. Xem ra khi xảy ra sự cố, không có người ở trong này.
Lâm Hạ Cẩm đã từng đến đây một lần nên vẫn biết đường đi. Nhìn con dao nhỏ trên tay, cô cảm thấy không an toàn chút nào, bèn nhìn quanh nhưng không thấy vũ khí nào khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




