Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

MẸ BẦU DỰNG KHÔNG GIAN NUÔI CON Chương 4: Chương 4

Cài Đặt

Chương 4: Chương 4

Lúc này, nữ thần trong lòng anh ta đã không còn trong sạch như anh ta tưởng tượng nữa, anh ta chỉ muốn chiếm đoạt Lâm Hạ Cẩm ngay tại đây, ngay lập tức.

Lâm Hạ Cẩm nhớ lại chuyện bản thân mất đi trong trắng một cách khó hiểu, cô cũng rất đau khổ nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Ngay từ đầu tôi đã từ chối rõ ràng rồi, chẳng phải tôi đã nói rõ mục đích việc anh bảo vệ tôi những ngày qua rồi sao?”

Mỗi lần nghĩ đến ánh mắt ngày càng tham lam của Dương Tử Nghị, cô lại thấy buồn nôn!

“Ha ha ha.” Dương Tử Nghị nghe vậy lại cười nham hiểm.

“Lâm Hạ Cẩm, thế nửa tháng nay cô ăn cô uống những gì, chẳng phải đều là do tôi mang đến sao?”

Lâm Hạ Cẩm không muốn đôi co, càng không muốn để lộ không gian. Nói ra thì nửa tháng nay những gì cô ăn uống, thật sự không phải do Dương Tử Nghị mang đến. Đồ ăn mà anh ta đưa cho cô trước sau đều bị đám phụ nữ kia cướp mất.

Gần đây chắc là cô bị nghén, ăn uống rất ít, đều là những thứ cô lấy từ tủ lạnh trong ký túc xá lúc tận thế mới bắt đầu. May mà lúc đó cô đã thử bỏ tất cả đồ ăn trong tủ lạnh vào không gian.

Nhưng mà trải qua nửa tháng tiêu thụ, đồ trong tủ lạnh sớm đã chẳng còn lại bao nhiêu. Đây cũng là lý do vì sao Lâm Hạ Cẩm chuẩn bị cùng bọn họ đi tìm kiếm vật tư.

Nhưng những lời giải thích này cô lại không thể nói ra nên dứt khoát không nói nữa. Dù sao thì từ trước tới nay, cô vẫn luôn lười giải thích rõ ràng với những người không quan trọng.

Lúc này tiếng ồn ào ở hành lang đã thu hút sự chú ý của những người khác.

“Bảo sao Lâm Hạ Cẩm cứ giả vờ thanh cao, suốt ngày ra vẻ ta đây cao quý.” Vương Bình khoác tay Lý Toàn đi tới nói.

“Anh Dương, cái loại con gái như Lâm Hạ Cẩm này, có gì đáng để thích chứ? còn không bằng Vương Đào đâu.” Vương Bình vừa nói vừa cố ý nhìn về phía Vương Đào.

Vương Đào ánh mắt rụt rè nói: “Xin lỗi, Hạ Cẩm, tôi không nên nói chuyện cậu mang thai ra…”

"Thảo nào mấy ngày nay cứ lãng phí đồ ăn, những thứ đó là đám anh Dương liều mình lấy về. Hóa ra là cô ta có thai, cũng không biết là con của tên nhà giàu nào." Vương Bình mỉa mai.

Lâm Hạ Cẩm xinh đẹp, khí chất tốt, gia cảnh cũng không tệ nên không thiếu người theo đuổi. Dám theo đuổi cô đều là những cậu ấm nhà giàu có gia thế tốt, những người tầm thường thì chả dám nói với Lâm Hạ Cẩm một câu, ví dụ như Dương Tử Nghị.

Dương Tử Nghị nghe vậy, sắc mặt càng xấu hơn, muốn đi lên bắt Lâm Hạ Cẩm.

Lâm Hạ Cẩm cũng không giấu giếm nữa, lập tức nắm lấy cánh tay Dương Tử Nghị, xoay người đè anh ta xuống đất rồi ngồi thẳng lên người anh ta.

Từ sau khi tận thế, Dương Tử Nghị chưa từng chịu ấm ức như vậy, thế mà không đánh lại một người phụ nữ?

"Còn ngây ra đó làm gì! Bắt Lâm Hạ Cẩm cho tôi!" Dương Tử Nghị áp mặt xuống đất gào lên.

Lý Toàn hơi ngẩn ngơ, chủ yếu là tốc độ phản ứng vừa rồi của Lâm Hạ Cẩm quá nhanh, trực tiếp đánh ngã Dương Tử Nghị có dị năng xuống đất.

"Lâm Hạ Cẩm học taekwondo, anh trai của cô ta là Lâm Hạ Nhiên, đã giành giải quán quân Olympic!"

Grào grào!

"Toi rồi, toi rồi, tang thi phá cửa chính rồi!"

Không biết là ai hô, tất cả mọi người có thể nghe thấy tiếng gào rú của tang thi, đèn chiếu sáng khẩn cấp ở hành lang vào lúc này lại lúc sáng lúc tối.

"Chạy mau!"

Lâm Hạ Cẩm cũng lập tức buông Dương Tử Nghị ra, sau đó chạy lên tầng. Đợt tấn công bất ngờ của tang thi dường như đã tạm dừng trò hề vừa rồi lại.

Dù sao so với đánh nhau, nếu bị tang thi đuổi kịp thì sẽ mất mạng luôn. Bị tang thi gặm sống… cái chết kiểu đó đáng sợ biết bao chứ?

Mọi người đều chen nhau chạy lên lầu.

"A! Cứu mạng!" Vương Đào chạy quá nhanh, chân trái vướng vào chân phải rồi ngã xuống.

"Anh Dương, cứu tôi!"

Dương Tử Nghị cau mày, sau khi phóng ra bảy tám quả cầu lửa, toàn bộ hành lang bắt đầu cháy.

Tang thi đi xuyên qua ngọn lửa xông tới, không biết bên ngoài còn có bao nhiêu tang thi đang tràn vào.

Dương Tử Nghị dứt khoát bỏ chạy, Vương Đào càng tuyệt vọng hơn, khóc lớn. Cô ta vội vàng bò dậy, nhìn thấy Lâm Hạ Cẩm thì xông thẳng tới.

"Lâm Hạ Cẩm, muốn chết thì cùng chết!"

Vương Đào nhìn ngọn lửa xung quanh và tang thi đang điên cuồng lao đến ở phía sau. Cô ta không muốn chết một mình!

Nhưng Lâm Hạ Cẩm không cho cô ta cơ hội này, một con dao găm bỗng nhiên xuất hiện trong tay Lâm Hạ Cẩm, tàn nhẫn rạch thủng tay cô ta rồi chạy mất!

May mà trong tủ lạnh có con dao lúc trước mua để bổ dưa hấu.

"A!"

Vương Đào nhìn bóng lưng Lâm Hạ Cẩm biến mất và vết thương trên tay!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc