Lâm Hạ Cẩm thản nhiên đáp: “Không sao, dạ dày của tôi không tốt nên không thể ăn đồ ăn quá hạn thôi.”
Vương Đào nghe xong, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường vài giây rồi nhanh chóng biến mất.
“Haiz, bây giờ chỉ còn lại hai chúng ta là không có dị năng. Cậu còn đỡ, có anh Dương bảo vệ cho cậu. Tuy rằng ngoại hình của anh Dương trông khá bình thường, nhưng dù sao thì bây giờ cũng là mạt thế, mấy chuyện đó cũng không cần quá câu nệ nữa.”
“Nhưng mà, Hạ Cẩm này, có phải cậu và anh Dương đã ngủ với nhau rồi đúng không?”
Vẻ mặt Lâm Hạ Cẩm trở nên lạnh lẽo: “Vương Đào, mấy chuyện này không được nói bậy bạ đâu.”
Lâm Hạ Cẩm nói xong lập tức đứng dậy bỏ đi, giả vờ ra ban công hóng gió. Nhưng trong lòng Lâm Hạ Cẩm biết chắc Vương Đào đang nghi ngờ cô có thai.
Với tình hình hiện tại, nếu mọi người biết cô đang mang thai thì chắc chắn cô sẽ là người đầu tiên bị bỏ rơi.
Tuy hiện giờ Dương Tử Nghị vẫn chưa làm gì quá đáng với cô, nhưng việc cô có thể sống yên ổn, không phải đi tìm thức ăn cũng là nhờ Dương Tử Nghị.
Nếu Dương Tử Nghị biết cô đang mang thai thì Vương Đào nhất định sẽ nhân cơ hội nhào đến ăn bám. Thật ra Lâm Hạ Cẩm cũng không muốn dựa dẫm vào Dương Tử Nghị, cứ tiếp tục thế này chắc chắn không được.
Thỉnh thoảng cô vẫn nghe thấy tiếng tang thi gào thét từ bên ngoài, Lâm Hạ Cẩm siết chặt tay, cô không thể ngồi yên ở đây đợi được nữa. Cô quyết định ngày mai sẽ đi theo nhóm của Dương Tử Nghị đến siêu thị để tìm kiếm vật tư.
Như vậy cô mới có cơ hội lén lút giấu vật tư vào trong không gian để chuẩn bị cho mọi tình huống có thể xảy ra. Cô sờ lên bụng mình, bây giờ cô có thể chắc chắn một trăm phần trăm rằng mình có thai.
Mới có một lần mà đã dính bầu, cũng không biết là vận may đỉnh cao kiểu gì nữa? Quan trọng là tên đàn ông kia! Khi đó cô uống say, lại còn bị bạn cùng phòng gài bẫy nên chẳng nhớ gì hết, chỉ có chút ký ức vụn vặt. Nhưng trí nhớ của cô lại nhớ rõ mùi hương bạc hà thoang thoảng trên cơ thể của người đàn ông kia.
Hơn nữa, cho dù bây giờ cô có muốn phá thai cũng không có chỗ để mổ. Từ từ, hình như chưa quá ba tháng thì có thể uống thuốc nhỉ?
Bây giờ không thể kéo dài thêm nữa, bên ngoài chỗ nào cũng có tang thi, cuộc sống của cô còn lo chưa xong thì nói gì đến việc sinh con một mình chứ?
Sinh ra cũng là vô trách nhiệm với đứa bé!
“Siêu thị phía Tây rất xa, còn phải vòng qua một sân tập. Nơi đó có nhiều tang thi lắm.” Một học sinh nữ nhíu mày nói.
“Chúng ta có hơn mười dị năng giả, chẳng lẽ không đánh lại mấy chục con tang thi à? Tụi bây đúng là một lũ nhát gan!” Dương Tử Nghị tức giận nói.
Đúng vậy, tuy có không ít người thức tỉnh được dị năng, nhưng đây lần đầu tiên bọn họ phải đối mặt với loại tang thi ghê tởm và kinh dị như vậy. Vì thế nên hầu hết đều sẽ sợ đến tái mặt, gặp rồi cũng sợ đến mức chỉ biết hét lên, làm gì còn nhớ đến chuyện dùng dị năng chứ?
Huống hồ những người có dị năng ôn hòa như hệ thủy hay hệ mộc thì gần như không có tác dụng gì, ném ra bóng nước nhỏ như thế có khác gì đang tắm rửa cho chúng đâu?
Hiện tại, tính ra thì cũng chỉ có hệ hỏa, hệ lôi và hệ sức mạnh là có thể đối phó với tang thi.
“Ngày mai cả nam lẫn nữ đều phải đi, ai không đi thì chịu chết đói đi!” Dương Tử Nghị nghiến răng nói.
Anh ta nói xong, tất cả những người khác trong phòng học đều chìm vào im lặng, không dám lên tiếng. Nhưng bản thân bọn họ cũng biết rõ, nếu không đi thì có khả năng ngày mai sẽ thật sự bị bỏ lại đây.
“Còn ở trong phòng học, ai tìm được vũ khí thì cứ việc tìm lấy.”
Dương Tử Nghị đi một vòng không nhìn thấy Lâm Hạ Cẩm, lập tức hỏi: “Hạ Cẩm đâu?”
“Lâm Hạ Cẩm nói dạ dày khó chịu, đi lên sân thượng hóng gió rồi.” Vương Đào vội vàng đứng ra nói.
Dương Tử Nghị nhìn Vương Đào thêm vài lần rồi mới đi lên sân thượng, những người khác thấy vậy cũng không nói gì.
Vương Bình lúc nãy còn vênh váo kiêu ngạo giờ lại ỉu xìu. Dị năng của cô ta là hệ thủy, chỉ có thể phóng ra bóng nước to cỡ nắm tay, đúng là không có chút lực sát thương gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




