"Lâm Hạ Cẩm, thức ăn này là do chúng tôi vất vả lắm mới kiếm được đấy! Cậu không muốn ăn thì nói ngay từ đầu đi, ăn xong lại nôn oẹ là thái độ gì vậy?" Vương Bình tức giận mắng mỏ.
"Nôn là nôn, thái độ gì nữa? Tất nhiên là do có người không nuốt nổi bánh mì quá hạn chứ sao. Đừng có quên người ta là hoa khôi, là cái rốn của vũ trụ đó."
Một cô gái khác đi tới, khoanh tay trước ngực, ánh mắt tràn ngập mỉa mai nhìn Lâm Hạ Cẩm.
"Giờ là lúc nào rồi mà còn bày đặt hoa này khôi nọ, khong phải chỉ là một đứa phế vật không thức tỉnh nổi dị năng thôi à?" Vương Bình coi thường nói.
Lâm Hạ Cẩm khó chịu toàn thân. Không phải cô kén chọn, nhưng cứ ăn vào là nôn, dạ dày lúc nào cũng trong trạng thái sắp sửa phun trào.
Hiện tại cô đầu váng mắt hoa, thật sự không muốn gây gỏ với hai người họ. Lý do quan trọng nhất là đã hai ngày nay cô không cùng bọn họ ra ngoài tìm nhu yếu phẩm.
Mọi chuyện bắt đầu từ ngày 04 tháng 04 năm 2062. Nhật thực xuất hiện ngay giữa buổi trưa, hơn nữa không chỉ trong mấy phút như nhật thực thông thường mà còn kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Phần lớn sinh viên trong ký túc xá thấy hiện tượng lạ nên đi ra ngoài hóng chuyện.
Lúc đó Lâm Hạ Cẩm không đi ra ngoài cùng mọi người mà nghỉ ngơi trong phòng. Cả người cô không có chỗ nào thoải mái, nhất là đầu đau đến mức sắp nứt ra. Tầm mắt cô mờ mờ ảo ảo như bị bao quanh bởi sương mù, không thế nào định vị bằng phương hướng.
Lâm Hạ Cẩm mê man tới khi bị cảm giác dính nhớp do mồ hôi lạnh chảy ra đánh thức. Bạn cùng phòng cũng chưa có ai về.
Cô cầm lấy điện thoại mở lên xem giờ thì phát hiện điện thoại không bắt được sóng. Đã hơn ba giờ sáng rồi, có lẽ bọn họ đã rủ nhau đi uống rượu thâu đêm.
Lâm Hạ Cẩm không có sở thích nhậu nhẹt, duy chỉ có hôm sinh nhật bạn cùng phòng nể mặt nên mới bị kéo đi. Kết quả sau đó là cô bị chuốc say tới mức không biết gì nữa.
Nghĩ đến đây, đầu Lâm Hạ Cẩm lại nhói lên từng cơn đau buốt. Dì cả của cô đã tới muộn mấy hôm rồi, hôm nay cô cần phải mua que thử thai về xem thử.
Đột nhiên, một không gian hình hộp kỳ lạ xuất hiện trong đầu cô. Lâm Hạ Cẩm nghĩ mình bị ảo giác, vội vã lắc đầu đẻ ép mình tỉnh táo lại. Nhưng chiếc điện thoại mà cô vẫn luôn cầm trên tay lại biến mất, rồi xuất hiện ở trong không gian trong tiềm thức của cô.
Trái tim Lâm Hạ Cẩm đập thình thịch như đánh trống, vừa điều chỉnh suy nghĩ một chút là chiếc điện lại yên vị trên tay cô. Lâm Hạ Cẩm cố gắng kìm nén sự kích động trong lòng, đây là? Dị năng không gian, phải không?
Ngủ một giấc tỉnh lại, đột nhiên cô có dị năng không gian? Không gian hình hộp có diện tích không lớn, chỉ khoảng hai mươi mét vuông.
Lâm Hạ Cẩm thử lại thêm vài lần nữa, kinh ngạc khẳng định bản thân thật sự đã sở hữu dị năng không gian!
Chuyện xảy ra sau đó mới là kinh thiên động địa!
Những ngày sau đó, mưa virut từ trên trời không ngừng rơi xuống. Tất cả những người dính mưa đều bị nhiễm virut và biến thành thây ma. Bọc chúng ăn thịt người, hơn nữa, bất cứ ai bị chúng cắn đều sẽ bị lây nhiễm, biến thành thây ma.
Trong mắt mọi người, hiện tại chỉ còn lại Lâm Hạ Cẩm và Vương Đào chưa thức tỉnh dị năng. Vì Lâm Hạ Cẩm được các nam sinh quan tâm hơn, nên các nữ sinh còn lại nhắm vào cô để gây khó dễ.
"Các cậu đừng nói gì về Hạ Cẩm nữa, lát nữa học trưởng Dương sẽ về!" Vương Đào nói với vẻ không mấy thiện ý.
Từ trước khi ngày tận thế xảy ra, Dương Tử Nghệ đã thầm thích Lâm Hạ Cẩm nhưng không dám tỏ tình. Giờ đây, Dương Tử Nghị là người đầu tiên trong nhóm thức tỉnh dị năng.
Hơn nữa, đó còn là dị năng hệ lửa có tính tấn công mạnh mẽ. Theo lẽ dĩ nhiên, anh ta trở thành người dẫn đầu của nhóm sinh viên này.
Dương Tử Nghị bảo vệ Lâm Hạ Cẩm hết mực, nhóm học sinh nữ nghe Vương Đào nói thế thì giở giọng mỉa mai: " Hồ ly tinh, bây giờ mày cũng chỉ có thể dựa vào đàn ông thôi. Nhưng Vường Đào à, Lâm Hạ Cẩm người ta đẹp hơn mày nhiều, mày cũng chỉ là đồ vô dụng, không có ai làm chỗ dựa cho mày đâu!" Diệp Ngọc nói xong thì kéo Vương Bình rời đi.
Vương Đào nhìn họ đi rồi mới ngồi xổm xuống, giả bộ quan tâm hỏi han Lâm Hạ Cẩm: "Hạ Cẩm, cậu không sao chứ? Sao dạo này cậu hay buồn nôn vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




