Trong lúc bên trong đang nói chuyện, mấy cảnh sát bên ngoài cũng thì thầm tán gẫu.
Chương Đồng đưa mắt nhìn về phía cửa văn phòng hết lần này đến lần khác. Anh ta cảm thấy ngứa ngáy trong lòng vô cùng, nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy sự việc này rất đỗi khó tin.
“Không ngờ lại có cái phòng ban này thật. Mấy tổ chức bí ẩn kiểu này không có đồng phục sao? Vừa rồi nếu không phải dáng vẻ anh ta trông rất giống cảnh sát thì tôi còn tưởng thẻ ngành của anh ta là đồ giả cơ. UMA là cái gì chứ? Ây, mấy cậu nói xem, lẽ nào hai cô gái đó thật sự nhìn thấy thứ gì kỳ quái sao? Có thể là gì được? Là dã nhân thật à?”
Viên cảnh sát bên cạnh chỉ cảm thấy lạnh sống lưng: “Tôi khuyên cậu bớt hóng hớt đi, chỉ cần vụ này không thuộc thẩm quyền của chúng ta là được, dã nhân cũng chẳng tìm đến đầu chúng ta đâu. Cục trưởng bảo lát nữa phải có người dẫn đường, cậu đi không?”
Cục công an ở cái huyện nhỏ của bọn họ, mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc có vụ án nào, đối phó với con người còn chưa ăn ai, đi đối phó với thứ không phải là người, thế thì chẳng khác nào tự nộp mạng.
Chương Đồng: “Đi thì đi, đợi tôi về các cậu tốt nhất đừng có tìm tôi hóng chuyện đấy…”
Lời còn chưa dứt, bên ngoài cục lại có một chiếc xe phanh gấp. Tiếng lốp xe ma sát với mặt đường vang lên chói tai lấn át cả tiếng mưa. Chương Đồng lập tức nhìn ra ngoài. Kiểu dáng của chiếc xe kia hoàn toàn lạc lõng với cái nơi nhỏ bé này.
Quả nhiên, một người đàn ông vô cùng tuấn tú bước xuống xe. Anh ta mặc âu phục giày da, sải bước tiến vào trong rồi cất tiếng hỏi: “Xin hỏi Lăng Giang Nguyệt có ở đây không? Tôi là anh trai của con bé.”
Chương Đồng lấy lại dáng vẻ nghiêm túc chuẩn mực của một cảnh sát, chỉ tay về phía văn phòng: “Cô Lăng vẫn đang tiếp nhận thẩm vấn ở bên trong, có lẽ phải đợi một lát.”
“Vẫn đang tiếp nhận thẩm vấn?” Lăng Giang Duật nhíu mày nhìn về phía cửa văn phòng, quay đầu trầm giọng hỏi cô gái đang đứng co rúm bên cạnh hàng ghế dài: “Trong điện thoại nói chưa rõ, Giang Nguyệt rốt cuộc đã vướng vào vụ án gì vậy?”
Đó là trợ lý của Lăng Giang Nguyệt, luôn theo sát bên cạnh cô kể từ lúc bắt đầu quay chương trình.
Trợ lý ấp úng đáp: “Cô ấy và những người trong đoàn đã nhìn thấy… nhìn thấy dã nhân ở lâm trường.”
“Dã cái gì cơ?” Trang Tiệp đứng sau lưng Lăng Giang Duật tỏ vẻ như đang nghe một trò đùa: “Đây đâu phải Thần Nông Giá, có khi nào hoa mắt rồi không? Hoặc là cô nói nhầm, là mèo hoang chó hoang?”
“Là chó mèo thì có cần phải ở lại cục lâu thế không? Cậu coi cảnh sát mù hết chắc?” Nghiêm Đình đứng cạnh liền lườm Trang Tiệp một cái.
Khuôn mặt Trang Tiệp hiện rõ vẻ khó tin: “Vậy cũng không thể nào là dã nhân thật được chứ? Ở lại lâu thế này mà vẫn chưa chịu thả người. Này chú cảnh sát, có phải em gái cháu đã nhìn thấy đám xã hội đen tẩu tán tang vật, hay là tên sát nhân tâm thần nào đó đi dạo ban đêm, còn dã nhân chỉ là mật danh của vụ án này thôi đúng không?”
Chương Đồng thầm nghĩ có thể đừng gọi là chú được không, miệng lại đáp: “Không phải. Đợi người bên trong hỏi rõ thì mọi người sẽ biết thôi.”
Đúng lúc này, cửa văn phòng chợt mở ra. Lận Tranh đẩy cửa bước ra ngoài, ánh mắt vừa vặn chạm phải tầm nhìn của Lăng Giang Duật.
Anh có vóc dáng cao lớn khiến cánh cửa văn phòng cũng trở nên thấp bé, nét mặt lại sắc sảo. Cả khí thế lẫn cách ăn mặc của anh đều khác hẳn những cảnh sát thông thường, trông giống một đặc vụ chuyên xử lý các trọng án hơn. Giờ thì cả đám người Trang Tiệp cũng phải nhíu mày.
Không lẽ vướng vào trọng án thật rồi?
Lăng Giang Duật đã không giấu nổi vẻ lo lắng, anh ta đưa mắt nhìn vào trong văn phòng để tìm người, đồng thời trầm giọng hỏi nhanh viên cảnh sát trước mặt: “Chào anh, tôi là anh trai của Lăng Giang Nguyệt. Xin hỏi chuyện này rốt cuộc là sao? Em ấy đã nhìn thấy gì mà phải ở lại đây thẩm vấn lâu như vậy?”
“Xin lỗi, đây là bí mật điều tra, tạm thời không thể tiết lộ. Cô Lăng không sao, có thể về nhà rồi.” Lận Tranh nói xong liền gật đầu một cái, lướt qua người bọn họ rời đi.
Sắc mặt Lăng Giang Duật hơi chùng xuống. Anh ta định hỏi thêm thì Lăng Giang Nguyệt vừa lúc bước ra. Sự chú ý của anh ta lập tức dồn về phía cô, cất giọng dịu dàng hỏi: “Giang Nguyệt, ổn không em? Sao người lại ướt thế này?”
Lăng Giang Nguyệt không nói tiếng nào. Nghiêm Đình đứng cạnh liền nở nụ cười, lên tiếng hòa giải cho cặp anh em xa lạ này: “Lên xe trước đã, về nhà thay bộ đồ khác rồi tính. Chú Lăng và mọi người vẫn đang đợi ở nhà đấy.”
Bọn họ đi ra ngoài, tình cờ nhìn thấy Lận Tranh đang lái chiếc xe G-Class phóng vụt đi.
Ánh đèn xe chiếu rọi xuyên qua màn mưa dày đặc. Lăng Giang Nguyệt nhìn theo hướng anh rời đi, nhớ lại dòng chữ nhỏ ghi trên tấm thẻ ngành vừa rồi.
Phòng Điều tra Đặc biệt về Sinh vật Chưa xác định. Là một tổ chức chính quy.
“Đang nhìn gì vậy? Lên xe thôi.” Lăng Giang Duật bung ô che cho cô, tay kia định khoác vai kéo cô vào trong xe, nhưng còn chưa kịp chạm tới thì đã bị Lăng Giang Nguyệt lật tay tóm chặt lấy cổ tay.
Cô vẫn nhìn đăm đăm vào màn mưa phía trước, nhưng tay lại nhanh, chuẩn, tàn nhẫn kìm chặt lấy người bên cạnh. Lực tay của cô rất mạnh, thế nhưng Lăng Giang Duật làm như không cảm thấy đau đớn gì, anh ta chỉ nghiêng chiếc ô che đi bờ vai cô, sau đó bình tĩnh lên tiếng: “Giang Nguyệt, là anh đây.”
Lăng Giang Nguyệt chậm rãi quay đầu lại nhìn anh ta. Nhận ra sự lo lắng đong đầy trong ánh mắt đó, cô mới buông tay. Cô vẫn không nói lời nào, cứ thế khom người chui vào xe.
Người một nhà bọn họ nhận lại nhau mới được vỏn vẹn nửa tháng, Lăng Giang Nguyệt vẫn luôn giữ nguyên trạng thái này. Hai người căn bản chẳng hề giống anh em ruột. Ngược lại, cô con gái nuôi Lăng Giang Niệm kia, sống cùng bao nhiêu năm nay, lại mang đến cảm giác giống người một nhà với nhà họ Lăng hơn.
Nghiêm Đình và Trang Tiệp chẳng biết nói gì, đành vỗ vai anh ta rồi cũng lên xe.
…
Mưa dần nhỏ lại, cần gạt nước lặp đi lặp lại gạt qua lớp kính chắn gió, phát ra âm thanh trầm đục.
Cửa kính xe hai bên không được sạch sẽ như thế, những giọt nước trượt xuống làm nhòe đi chút ánh đèn neon hiếm hoi bên ngoài. Đến khi xe chạy lên đường cao tốc vành đai, cảnh vật bên ngoài chìm vào bóng tối mịt mù, cứ như thể cả thế giới này chỉ còn lại những người trên chuyến xe tồn tại.
Trong xe rất đỗi yên tĩnh. Trang Tiệp đang lái xe, chốc chốc cậu ta lại liếc nhìn hai anh em ở hàng ghế sau qua gương chiếu hậu.
Lăng Giang Nguyệt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Làn da trắng đến mức thái quá khiến khuôn mặt cô trông nhợt nhạt và vô cùng đáng thương.
Lúc này, Lăng Giang Duật rốt cuộc cũng cất tiếng, anh ta hạ giọng hỏi nhẹ nhàng: “Giang Nguyệt, rốt cuộc tối nay đã xảy ra chuyện gì? Trợ lý của em bảo là nhìn thấy… dã nhân à?”
Lăng Giang Nguyệt “ừm” một tiếng, quay đầu lại rồi thu gọn những lời đã khai báo với cảnh sát thành một câu: “Một con quái vật hình người, khắp mình đầy lông lá, cái miệng rất kinh dị, di chuyển còn nhanh hơn chiếc xe này.”
Lúc nói chuyện, cô luôn nhìn thẳng vào mắt đối phương bằng vẻ mặt cực kỳ chăm chú và nghiêm túc. Thế nhưng, ba người trong xe vẫn cho rằng có lẽ cô đã nhìn nhầm.
Trang Tiệp uyển chuyển gỡ gạt: “Liệu có khi nào… do trời tối đổ mưa, cây cối bị gió thổi vào nên cái bóng hắt ra trông giống dã nhân không?”
“Mắt tôi không mù như anh.” Lăng Giang Nguyệt nói xong còn cố ý hướng sang Lăng Giang Duật: “Anh cũng mù lắm.”
Nếu không thì sao lúc lượn lờ trong bệnh viện tận ba lần mà anh ta vẫn không nhận ra cô chứ.
Nghe ngữ điệu chân thành mà lạnh nhạt của cô, nhóm ba người Lăng Giang Duật: “…”
Dừng một chút, Lăng Giang Duật lại hỏi: “Vậy tại sao cảnh sát địa phương lại không thẩm vấn em? Người không mặc cảnh phục ban nãy trông giống đặc nhiệm hơn, có phải chuyện này còn dính dáng đến vụ án nào khác không?”
“Không.”
“Thế tại sao lại để người chuyên trách điều tra?”
“Anh ta không cho tôi nói với người khác.”
Trang Tiệp trêu đùa: “Người nhà cũng không được nói luôn sao? Bọn anh chắc chắn sẽ không tiết lộ thông tin đâu.”
Lăng Giang Nguyệt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa: “Tôi không tin. Mấy người mở miệng ra được mấy câu là thật lòng đâu.”
Cô nói rất đỗi hờ hững, nhưng Lăng Giang Duật nghe xong lại mím chặt môi.
Năm xưa, cô bị lạc ở công viên giải trí trong lúc hai anh em đang chơi trốn tìm. Anh ta đã từng hứa chắc chắn sẽ tìm thấy cô, nhưng mười năm đằng đẵng trôi qua, anh ta chẳng tìm được dấu vết nào. Nếu không nhờ việc cô tình cờ đến bệnh viện đăng ký hồ sơ thông tin cá nhân và khớp với hệ thống trẻ em mất tích, thì có lẽ anh ta đã phải sống trong dằn vặt suốt phần đời còn lại.
Trang Tiệp bị chặn họng một cách khó hiểu. Cậu ta liếc thấy biểu cảm của Lăng Giang Duật nên cũng thức thời không nói thêm lời nào nữa.
Trong xe lại chìm vào im lặng. Thoáng cái, chiếc xe đã vượt qua đoạn đường cao tốc tối tăm cuối cùng. Cảnh vật lên đèn rực rỡ dần hiện ra ngoài cửa sổ. Dưới chân những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát có vài chiếc xe cứu thương hụ còi lướt qua. Lăng Giang Nguyệt ngước mắt lên thì nhìn thấy tấm biển hiệu bệnh viện sáng đèn ở đằng xa…
Trụ sở chính Bệnh viện Gia Dụ.
Chắc hẳn người tên Lận Tranh kia đã gặp được Trịnh Lâm Lâm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)