Để thuận tiện cho việc mua sắm vật tư, Đinh Mộ chủ động nhận thêm các nhiệm vụ chạy việc bên ngoài cho đơn vị. Một tuần có đến ba, bốn ngày cô rong ruổi ở ngoài đường.
Hôm nay, Đinh Mộ tìm đến khu chợ bán buôn đồ dùng dã ngoại ở trung tâm thành phố. Cô nhớ rõ, trong trận mưa lớn trước thời kỳ cực hạn và đợt băng tan sau đó, toàn bộ thành phố sẽ chìm trong biển nước suốt một thời gian dài.
Sau khi tham quan và so sánh giá cả ở vài nơi, Đinh Mộ chọn một cửa hàng có quy mô lớn. Nhân viên cửa hàng đon đả giới thiệu: "Hàng ở đây đều do xưởng nhà chúng tôi sản xuất, chuyên cung cấp cho các cơ quan nhà nước nên chất lượng đảm bảo tuyệt đối. Cô mua dùng cho gia đình hay cho đơn vị?"
"Tôi mua cho đơn vị. Cấp trên sắp kiểm tra công tác phòng chống lũ lụt vào năm sau, sếp tôi nghe phong phanh nên dặn chuẩn bị trước để đối phó." Đinh Mộ thản nhiên bịa chuyện.
Sau một hồi mặc cả vì mua số lượng lớn và không cần xuất hóa đơn, Đinh Mộ đã chốt đơn hàng gồm: bốn chiếc thuyền tiên phong loại dày chống va đập, bốn thuyền cao su, dây an toàn phòng cháy chữa cháy, dây leo núi, rìu cứu hỏa, ống nhòm nhìn đêm tầm xa, lều trại, túi ngủ, tấm chống ẩm, chăn ngủ... mỗi loại cô đều lấy số lượng rất lớn. Thuyền tiên phong chạy bằng nhiên liệu hỗn hợp xăng và dầu nhớt, cửa hàng tặng kèm một ít dầu, nhưng cô vẫn chủ động mua thêm rất nhiều.
Cửa hàng cần thời gian để chuẩn bị hàng, Đinh Mộ để lại địa chỉ kho, hẹn giao đủ trong vòng một tuần.
Dựa trên những thông tin khảo sát trước đó tại chợ đầu mối, Đinh Mộ quyết định xin nghỉ phép hai ngày để tập trung đặt hàng. Cô đến trung tâm cho thuê xe, thuê một chiếc xe tải Isuzu cỡ lớn để tiện vận chuyển.
Buổi chiều, con trai cô sẽ tự đi bộ về nhà, còn con gái đang học mẫu giáo thì được mẹ của một người bạn cùng chung cư đón giúp.
Sáng thứ Năm, sau khi đưa các con đi học như thường lệ, Đinh Mộ lái chiếc xe tải thuê thẳng tiến đến chợ đầu mối rau củ quả. Buổi sáng sớm, khu chợ tấp nập người qua lại, vô cùng náo nhiệt. Từng sọt rau củ được xếp ngay ngắn trước mỗi sạp hàng, chỉ chừa lại lối đi nhỏ hẹp ở giữa cho người và xe đẩy.
Vào mùa đông, trái cây trong nước không quá đa dạng, chủ yếu là các loại cam, quýt, mía, táo, lê, xoài, kiwi, táo tàu, lựu, nho, bưởi... Đinh Mộ đều mua mỗi loại 300 cân. Trái cây nhập khẩu quá đắt đỏ nên cô không có ý định tích trữ.
Rong đuổi cả buổi chiều ở chợ trái cây, khi cô rời đi thì trời đã bắt đầu sập tối. Chỉ riêng tiền rau củ và hoa quả đã tiêu tốn của cô hơn hai mươi vạn tệ, trong đó trái cây chiếm phần lớn. Đúng là một ngày tiêu tiền như nước, nhưng cô tự nhủ sau này sẽ dần bổ sung những thứ còn thiếu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)