Đinh Mộ dừng lại trước một quầy hàng đang ra sức mời chào.
"Bà chủ xem thử đi, chỗ tôi có dê đen chính tông được vận chuyển từ Mông Cổ đến, tất cả đều được chăn thả tự nhiên không cho ăn thức ăn công nghiệp."
"Giá bao nhiêu một cân?"
"Bán 40 đồng, cô mua thì tôi lấy 38 đồng thôi!"
Thấy ông chủ muốn bán nhưng lại cho giá không thực tế, Đinh Mộ quay người bỏ đi.
"Cô muốn mua bao nhiêu, mua nhiều còn có thể giảm giá thêm." Ông chủ vội vàng nói với theo.
"Cả con nặng bao nhiêu? Tôi muốn mua nguyên một con." Đinh Mộ trực tiếp đưa ra số lượng.
"Mua cả con thì tôi lấy giá thấp nhất cho cô, 33 đồng. Con này vừa mới giết thịt đưa đến đây, 70 cân." Chủ hàng nghe vậy, chỉ vào con dê đặt trên bàn phía sau quầy rồi nói.
"Bao gồm cả chặt nhỏ đúng không?" Xương dê khá cứng, với sức của cô thì không thể chặt nổi.
"Yên tâm đi, chúng tôi sẽ lọc thịt, chặt xương cho cô, thái lát cũng không thành vấn đề."
Đinh Mộ sảng khoái thanh toán, tổng cộng 2310 đồng. Chủ hàng tặng kèm cả bộ lòng dê, lọc xương, chặt miếng, chia thành từng túi riêng theo yêu cầu của cô.
Mua thịt dê xong, Đinh Mộ không định mua thêm gì nữa, đứng bên cạnh nhìn chủ hàng và hai phụ tá chia nhỏ thịt.
Xương bò mua quầy bên cạnh đã được ông chủ chặt nhỏ. Đinh Mộ bảo bọn họ lát nữa mang cả thịt bò và thịt dê ra ngoài xe giúp cô, quá nhiều quá nặng, cô không thể xách nổi.
Thịt dê được chặt và đóng gói xong, Đinh Mộ xách mấy túi thịt heo, cùng hai nhân viên bán thịt bò và thịt dê đi về phía bãi đậu xe.
"Cô em, có người đi theo cô đấy." Nhân viên bán thịt bò nói với Đinh Mộ.
Đinh Mộ quay đầu nhìn lại, là bà lão cãi nhau với người bán rau củ lúc nãy.
"Đi theo cô rất lâu rồi đó." Nhân viên bán thịt dê bên cạnh cũng phụ họa.
Cô mở cốp xe, bỏ mấy túi thịt heo đang xách trên tay vào trong, cảm ơn hai người bán hàng đã giúp đỡ.
Đinh Mộ quay sang nhìn bà lão đã bước đến trước mặt, chẳng lẽ bà lão định ăn vạ cô à?
"Bà còn việc gì không ạ?"
Bà lão tỏ vẻ áy náy nói: "Bà vẫn chưa cảm ơn cháu, lúc nãy thật sự rất cảm ơn cháu! Về nhà bà sẽ trả tiền lại cho cháu."
"Cũng không đáng bao nhiêu tiền, bà không cần bận tâm đâu. Trưa rồi, bà mau về nhà đi!" Đinh Mộ chân thành khuyên nhủ.
Cảm ơn xong, bà lão xin số điện thoại của Đinh Mộ rồi ra khỏi chợ.
Khi Đinh Mộ lái xe ra ngoài thì bà lão đã đi đến ven đường, có vẻ như chuẩn bị bắt taxi về nhà.
Nhớ đến chuyện bà lão bị mất cả ví tiền và điện thoại, Đinh Mộ quyết định làm việc tốt đến nơi đến chốn.
Dừng xe, Đinh Mộ hạ cửa sổ xe từ xa gọi: "Bà ở đâu vậy, cháu đưa bà về."
"Bà ở Đông Châu số 1, cũng khá xa, có thể không thuận đường. Thôi không làm phiền cháu nữa, về nhà bà bảo ông nhà chuyển tiền cho cháu nhé." Bà lão lịch sự từ chối.
"Bà lên xe đi! Thuận đường mà, cháu cũng ở Đông Châu số 1."
"Thật à, vậy thì tốt quá rồi." Bà lão cũng không dài dòng, nhanh nhẹn lên xe.
Quãng đường bảy, tám cây số chỉ mất vài phút lái xe là đã đến nơi, Đinh Mộ đưa bà Vương đến tận cổng tiểu khu Đông Châu số 1.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


