"Ai mà biết những thứ này của bà có phải lừa đảo hay không? Không có tiền mặt thì thanh toán bằng điện thoại cũng được, thời buổi này ai mà không biết dùng điện thoại."
Người bán hàng vẫy tay, hoàn toàn không nghe lời bà: "Bà chọn nhiều rau củ như vậy mà không trả tiền, bỏ vào túi sẽ bị hư hỏng, bà không mua thì tôi bán cho ai?"
"Tôi về nhà lấy tiền trả cho anh nhé?" Bà lão vẫn cố gắng giải quyết vấn đề, nhìn bà cũng không giống kiểu người hay trốn tránh trách nhiệm.
"Ai biết bà đi rồi có trở lại nữa không, ai dám tin bà chứ?"
"Vậy anh nói phải làm sao đây?"
"Này, gọi điện thoại bảo người nhà mang tiền đến." Người bán hàng đưa điện thoại của mình cho bà ấy.
"Trong nhà chỉ có một ông lão, ông ấy đã lớn tuổi, chân tay không tiện." Bà lão khó xử nói.
"Mọi người nhìn xem, rõ ràng như vậy mà còn bảo không phải lừa đảo?" Người bán hàng không chịu buông tha.
Nghe người bán hàng nói, sắc mặt bà lão lại trắng bệch thêm một phần, tức giận đến mức tay kéo xe cũng run rẩy.
Mọi người xung quanh xôn xao bàn tán, kẻ trách móc người bán hàng ức hiếp người già, người chửi bới bà lão không biết điều, thậm chí còn muốn lừa gạt cả rau củ. Nhưng tuyệt nhiên không ai tin rằng bà ấy làm mất ví và điện thoại, cũng không ai giúp bà ấy giải vây hay báo cảnh sát, tất cả đều đứng nhìn thờ ơ.
Đinh Mộ vốn không phải người thích xen vào chuyện người khác. Cô có tính cách lạc quan nhưng độc lập, sau khi quyết định việc cần làm thì sẽ tự giác nỗ lực hoàn thành.
Tuy nhiên, bị ảnh hưởng bởi tính cách và nghề nghiệp của Mai Ngạn Quân, cô vẫn luôn giữ gìn sự dịu dàng và lòng tốt trong tâm hồn mình.
Nhìn bà lão sắp tức giận đến mức ngất xỉu, chỉ sợ sức khỏe sẽ xảy ra vấn đề.
"Tôi giúp bà ấy trả tiền, tổng cộng bao nhiêu?" Đinh Mộ bước ra từ đám đông, kịp thời lên tiếng ngăn chặn lời lăng mạ của người bán hàng.
"87 đồng." Người bán hàng nhướng mắt, đưa rau về phía Đinh Mộ.
Đinh Mộ rút điện thoại thanh toán, đặt rau lên xe đẩy nhỏ của bà lão rồi quay người rời đi.
Cho nên đối với cô mà nói, những vấn đề có thể giải quyết bằng tiền thì cơ bản đều không phải vấn đề gì lớn, cô cũng sẽ không làm những việc trái với lương tâm.
Chợ nông sản quá rộng, thịt rau ở đây khá rẻ, nếu đã đến rồi thì cô định mua nhiều một chút.
Mấy người trong nhà đều thuộc hệ động vật ăn thịt, bữa nào cũng phải có thịt trên bàn ăn. Rau xanh có thể trồng trên đất đen trong không gian, nên Đinh Mộ đi thẳng về phía khu bán thịt.
Thịt heo tươi, sườn, bao tử heo, xương heo, thịt nạc, mỗi loại cô mua 20 cân.
Theo lời người bán hàng, quầy thịt bò bên cạnh bán bò vàng chính tông, vị bò rất đậm đà.
Đinh Mộ mua 20 cân thịt bò, xương bò và một miếng sườn bò. Xương bò quá cứng nên Đinh Mộ nhờ ông chủ chặt nhỏ, đóng thành từng túi ba cân.
Bước qua khỏi sạp thịt bò là mấy sạp thịt dê. Mấy chủ sạp nhìn Đinh Mộ với ánh mắt sáng lấp lánh, khách sộp đây mà! Bọn họ lần lượt chào mời thịt dê của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










