Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô vươn tay vớt nước trong hồ lên uống hai ngụm. Nước hơi lạnh, có vị ngọt nhẹ. Chẳng lẽ đây chính là không gian linh tuyền trong truyền thuyết?
Đinh Mộ thử nghiệm thêm vài lần, phát hiện cô chẳng những có thể tùy ý ra vào không gian mà còn có thể dùng ý nghĩ để lấy và cất đồ vật vào trong đó. Hơn nữa, không gian còn có tác dụng giữ tươi thực phẩm.
Ra khỏi không gian, Đinh Mộ thu lại tâm trạng kích động.
Nhớ tới những thiên tai khiến người ta ngạt thở, trong lòng cô dâng lên ngổn ngang suy nghĩ.
Kiếp trước, bắt đầu từ tháng Bảy, tháng Tám, các trận động đất lớn lục tục xảy ra. Sau động đất là mưa lớn kéo dài.
Đến cuối tháng Chín, sau một trận siêu động đất, mưa lớn kết hợp với lốc xoáy cùng nhau ập đến. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, toàn bộ thành phố đã chìm trong biển nước.
Mọi người đều nghĩ nước sẽ nhanh chóng rút đi, nhưng sóng thần ở vùng duyên hải ập vào, cộng thêm nước biển trào ngược và mưa xối xả liên tục khiến mực nước trong các thành phố nội địa không ngừng dâng cao. Bão cuồng phong và mưa lớn kéo dài suốt năm tháng trời.
Mưa lớn khiến môi trường trên Trái Đất nhanh chóng biến đổi theo chiều hướng xấu. Sau khi mưa tạnh, nước không rút đi mà thời tiết lại ngày càng lạnh giá, cuối cùng nhiệt độ giảm xuống âm sáu, bảy mươi độ.
Đinh Mộ mang theo hai đứa nhỏ chịu đựng thời tiết cực hàn và lũ lụt suốt bốn năm đằng đẵng, nhưng đến năm thiên tai thứ năm, hai mẹ con vẫn cùng nhau bỏ mạng.
Mai Vũ Văn chỉ sống được năm năm trong thiên tai. Cái chết của cậu bé là đả kích cực lớn đối với Đinh Mộ, nhưng cô vẫn phải một mình dẫn theo cô con gái mười tuổi đau khổ giãy giụa sinh tồn giữa mạt thế.
Tuy nhiên, cô cũng chỉ sống lâu hơn Mai Vũ Văn vài tháng rồi chết vì sốc nhiệt trong một lần ra ngoài tìm nước.
Sau khi cô chết, không biết đứa con gái mới mười tuổi sẽ sống thế nào giữa mạt thế, nghĩ đến thôi cũng biết kết cục chẳng tốt đẹp gì.
Trong thời mạt thế, người lớn muốn sống sót đã khó, huống chi là một đứa trẻ mười tuổi.
Còn ba của bọn trẻ – Mai Ngạn Quân, trước khi thiên tai xảy ra đã xuất ngoại làm nhiệm vụ, mãi đến khi cô chết cũng chưa từng xuất hiện. Nghĩ đến tính chất công việc của anh, có lẽ cả đời này cũng sẽ bặt vô âm tín như thế.
Dựa núi núi lở, dựa người người chạy, chỉ có dựa vào chính mình là đáng tin cậy nhất.
Hiện tại cách mạt thế còn chưa đầy mười tháng.
Được sống lại một đời, lại có không gian linh tuyền trong tay, cô tin chắc mình có thể xoay chuyển kết cục bi thảm của kiếp trước, đưa các con sống sót qua kiếp nạn này.
Đinh Mộ không nghĩ ngợi thêm nữa, lau khô nước mắt, lấy laptop ra. Hiện tại cô cần chuẩn bị sẵn sàng, liệt kê một bản kế hoạch chi tiết tỉ mỉ.
Năm nay Đinh Mộ ba mươi tuổi. Hồi đại học năm hai, cô được bạn bè giới thiệu làm quen với Mai Ngạn Quân, khi đó đang là sinh viên năm tư trường cảnh sát. Sau vài lần tụ tập ăn uống cùng nhóm bạn, Mai Ngạn Quân liền hẹn riêng cô.
Mai Ngạn Quân có dáng người cao ráo, tay chân thon dài, mày rậm mắt to, đôi mắt sáng ngời thần thái, cả người toát lên vẻ oai hùng đĩnh đạc.
Đinh Mộ bị vẻ ngoài của anh làm cho mê mệt, vừa tốt nghiệp đại học đã kết hôn với anh, ba năm sinh hai đứa con.
Mai Ngạn Quân chẳng những ôm được người đẹp về dinh mà sự nghiệp và gia đình đều viên mãn. Sau khi gia nhập tổ chức quốc gia làm công tác đặc thù, số lần anh về nhà quả thực đếm trên đầu ngón tay.
Sau ba năm thuận lợi sinh xong hai đứa con, Đinh Mộ thi đỗ công chức tỉnh, vào làm tại một đơn vị có đãi ngộ khá tốt, công việc nhẹ nhàng, chủ yếu để có thời gian lo cho gia đình.
Trạng thái của phụ nữ sau khi kết hôn sinh con chính là: có một công việc để thu nhập ổn định, tiền lương đủ tiêu vặt, chủ yếu là chăm sóc con cái và gia đình, không để bản thân bị tụt hậu so với xã hội.
Trong năm năm thiên tai, sau khi mất mạng lưới liên lạc và mất điện, Đinh Mộ hoàn toàn mất liên lạc với người nhà. Tuy tình cảm giữa cô và ba mẹ chỉ ở mức bình thường, nhưng tình máu mủ ruột rà vẫn khiến cô không khỏi lo lắng.
Thời kỳ thiên tai, một người phụ nữ mang theo hai đứa nhỏ, chỉ riêng việc tồn tại đã vô cùng gian nan.
Cô cầm điện thoại gọi cho mẹ. Một lúc sau, đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc. Sống mũi Đinh Mộ cay cay, nước mắt không kìm được mà trào ra như đê vỡ.
Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc, hỏi thăm tình hình ba mẹ, anh trai, chị dâu và cháu trai, lại trò chuyện vài câu chuyện phiếm của phụ nữ, dặn dò ba mẹ giữ gìn sức khỏe, sau đó mới tắt máy.
Bước ra khỏi phòng, nhìn phòng khách sạch sẽ sáng sủa, Đinh Mộ đứng ngẩn người. Kiếp trước, trong giai đoạn cực hàn, vì muốn sưởi ấm, cô đã đem tất cả đồ đạc trong nhà ra đốt, khiến cả căn nhà bị hun đen sì. Cảm giác như đã trải qua mấy đời người.
"Mẹ ơi, cái này ngon lắm, mẹ nếm thử đi." Cô con gái Mai Đóa sáu tuổi cầm gói đồ ăn vặt cô mới mua ở siêu thị hôm qua, định nhét vào miệng Đinh Mộ.
Hốc mắt Đinh Mộ nóng lên, nước mắt suýt nữa lại rơi xuống.
"Ừm, ngon lắm, cảm ơn cục cưng." Cô bế con gái lên, nuốt miếng bánh con đưa, dụi mặt vào cổ con bé, tham lam hít hà mùi sữa thơm tho đã lâu không ngửi thấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







