Mặt trời tỏa ánh nắng thiêu đốt như muốn nung chảy thành phố hoang tàn đổ nát này, đất đai cằn cỗi nứt nẻ khắp nơi.
Giữa lòng sông khô cạn, Đinh Mộ đang liều mạng dùng xẻng đào đất, trong lòng không ngừng cầu khẩn có thể tìm thấy chút nước.
Hiện tại, trong đầu cô chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Nước! Nhất định phải tìm được nước!
Nhưng tất cả đều là công dã tràng, hố đất đã đào rất sâu mà vẫn chẳng thấy chút hơi ẩm nào.
Im lặng hồi lâu, bộ não trống rỗng của Đinh Mộ mới dần bình tĩnh lại. Cô ngơ ngác nhìn quanh, thu vào tầm mắt những vật dụng quen thuộc trong phòng. Đây chính là nhà của cô trước khi thiên tai ập đến.
Cô cầm lấy cuốn album đặt trên tủ đầu giường, bên trong là ảnh chụp chung của gia đình bốn người: con trai Mai Vũ Văn, con gái Mai Đóa và chồng cô, Mai Ngạn Quân.
Thế nhưng, con trai Mai Vũ Văn của cô chưa kịp trưởng thành đã nhiễm virus mà qua đời.
Nghĩ đến đây, Đinh Mộ ôm chặt lấy ngực, cơn đau thấu tim gan truyền đến, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
Trong lúc cô đau đớn đến chết đi sống lại, cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra, một gương mặt quen thuộc ló vào.
"Mẹ ơi, mẹ sao vậy?"
Là con trai cô, Vũ Văn! Chẳng lẽ ông trời thương xót kiếp số khổ đau của cô nên cho mẹ con đoàn tụ dưới suối vàng chăng?
Cậu bé đi đến mép giường, vươn bàn tay nhỏ bé lau đi mồ hôi và nước mắt hòa quyện trên má Đinh Mộ: "Mẹ ơi, mẹ thấy khó chịu ở đâu à? Để con đi lấy thuốc cho mẹ nhé."
Đinh Mộ đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con trai đang đặt trên má mình. Mềm mại và ấm áp.
Là hơi ấm! Cô lại đưa tay sờ lên khuôn mặt con trai. Đây là gương mặt bầu bĩnh, đầy đặn của đứa trẻ tám tuổi, chứ không phải khuôn mặt gầy gò, vàng vọt vì suy dinh dưỡng kia.
Không phải cô đã chết vào năm thứ năm của thiên tai rồi sao? Chẳng lẽ... cô đã sống lại?
Nghĩ vậy, cô thẳng tay tự tát mình một cái. Cơn đau rát trên má nhắc nhở cô rằng đây không phải là mơ.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Mai Vũ Văn, cô vớ lấy điện thoại ở đầu giường. Màn hình sáng lên hiển thị: 8 giờ 40 phút, Chủ nhật, ngày 12 tháng 12 năm 2032. Cô thật sự đã sống lại!
Chẳng những sống lại, mà còn quay về thời điểm mười tháng trước khi mạt thế thiên tai ập đến.
Đinh Mộ ôm chầm lấy con trai, hôn lên mặt thằng bé tới tấp. Một lúc lâu sau cô mới bình tĩnh lại, bảo con trai ra ngoài chơi với em gái. Cô cần thời gian để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Cô nhớ lại khoảnh khắc mình cùng người của căn cứ đi tìm nguồn nước, đào hố ở lòng sông rồi kiệt sức ngã xuống. Trong lúc mơ hồ, tay cô dường như chạm phải một chiếc nhẫn phát sáng.
Nhìn bàn tay từng chạm vào chiếc nhẫn ấy, Đinh Mộ lập tức phát hiện mình đang đứng ở một nơi xa lạ. Trước mặt là một căn nhà hai tầng, trước cửa có một hồ nước nhỏ, nước từ đáy hồ liên tục đùn lên. Phía xa là một mảnh đất đen màu mỡ, rộng chừng hai cái sân bóng rổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

Hay