Nghe những lời Mai Ngạn Quân nói, cơn buồn ngủ của Đinh Mộ tan biến sạch.
Cô quay lại nhìn người đàn ông mình yêu thương hết mực.
“Em cũng có một giấc mơ tương tự, tình hình lúc bắt đầu giống hệt anh. Bắt đầu từ tháng Bảy, tháng Tám năm sau, động đất mạnh và mưa lớn liên tục xảy ra, lũ lụt và bão tố nhấn chìm thành phố. Nước lũ chưa kịp rút thì trời đột ngột trở lạnh, cái lạnh kéo dài suốt mấy năm. Tuyết tan, thành phố lại chìm trong biển nước, đến khi nước lũ rút đi thì thời tiết lại trở nên nóng như thiêu như đốt. Lúc đó, con trai bị nhiễm khuẩn rồi đổ bệnh, em bế con đi khắp nơi tìm bác sĩ, van xin mọi người cho thuốc. Đôi tay và đôi chân gầy gò của con buông thõng sau lưng em, thằng bé không nói nổi một lời nhưng vẫn cố mỉm cười với em, dặn em phải chăm sóc tốt cho em gái. Thằng bé còn chưa kịp lớn, những năm anh không ở nhà đều là con giúp đỡ em, tim em đau như dao cắt. Sau đó, em và những người trong căn cứ đi tìm nguồn nước cũng thiệt mạng, chỉ còn lại con gái.”
Dù đã từng đau khổ khóc cạn nước mắt, nhưng khi nhắc lại, vết thương lòng của Đinh Mộ như bị xé toạc ra một lần nữa.
“Vậy thì không phải chúng ta đang nằm mơ?” Mai Ngạn Quân hoang mang.
“Có lẽ chúng ta giống như trong phim ảnh và tiểu thuyết, bản thể của chúng ta ở một không gian song song đã chết, linh hồn lại quay về một không gian khác.”
“Không gian đa chiều.” Do tính chất công việc, kiến thức của Mai Ngạn Quân khá sâu rộng, nên anh nhanh chóng hiểu được ý của Đinh Mộ.
“Lúc đó em chỉ sống được năm năm, sau đó còn xảy ra thảm họa gì nữa không?” Biết Mai Ngạn Quân cũng là người trọng sinh, Đinh Mộ hỏi.
“Anh dẫn con gái đi về phía bắc, đến căn cứ quốc gia lớn nhất ở thủ đô. Sau đợt nóng cực độ, động đất gây ra phun trào núi lửa, bầu trời bị tro bụi che phủ, mưa axit trút xuống, con người vừa phải đối mặt với thiên tai vừa phải giải quyết vấn đề ăn uống.”
Nói đến đây, giọng Mai Ngạn Quân trầm xuống, nhưng Đinh Mộ không nhận ra.
“Vậy con gái thì sao?”
“Lúc đó con gái mười sáu tuổi, nhờ được anh huấn luyện liên tục nên con bé có khả năng tự bảo vệ mình. Trước khi anh mất, con bé vừa tìm được việc làm trong căn cứ.”
Nhớ đến căn nhà đã bán, Đinh Mộ nói: “Em đã bán căn nhà còn lại, dùng tiền để dự trữ lương thực và vật tư.”
“Chắc chắn phải dự trữ lương thực và vật tư, nhưng mua về thì cất ở đâu?”
Đinh Mộ suy nghĩ một lát rồi quyết định kể cho anh nghe về không gian.
Cô nắm lấy tay Mai Ngạn Quân, ý niệm vừa động, hai người đã xuất hiện trước căn nhà trong không gian.
Trước ánh sáng đột ngột và khung cảnh xa lạ, Mai Ngạn Quân ngỡ ngàng: “Đây là đâu?”
“Mai tiên sinh, chào mừng anh đến với không gian của em.”
Đinh Mộ mỉm cười nhìn anh: “Đây là không gian em có được sau khi trọng sinh.”
Đinh Mộ vốn thích đọc tiểu thuyết và xem phim huyền huyễn, nên Mai Ngạn Quân cũng biết về không gian.
Sau cơn kinh ngạc, anh cẩn thận quan sát nơi này. Đó là một căn nhà hai tầng rộng khoảng tám, chín mươi mét vuông, một cái hồ nhỏ có dòng nước tuôn chảy, và xa xa là một mảnh đất đen rộng bằng khoảng hai sân bóng đá.
Bên cạnh ngôi nhà là hàng đống gạo, bột mì, dầu ăn, rau xanh, trái cây và các vật tư khác được dán nhãn, xếp gọn gàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
