"Anh về sớm thế này là muốn ở nhà đón Tết cùng mẹ con em sao?" Câu hỏi nghe có chút giống như một người tình đang nũng nịu muốn giữ chân người yêu, khiến chính Đinh Mộ cũng muốn bật cười.
Mai Ngạn Quân hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn khàn đầy vẻ kìm nén: "Ừ, anh sẽ ở nhà ăn Tết với mẹ con em, sau Tết có lẽ lại phải đi."
Đinh Mộ hiểu rằng "đi" mà anh nói chính là đi công tác nước ngoài. Đây là bữa tối đoàn tụ đầu tiên của gia đình bốn người, cô quyết định sẽ nấu thật thịnh soạn.
Cô hầm một nồi canh gà đen với đẳng sâm và hoàng kỳ. Gà đen tươi ngon được làm sạch, cho vào nồi đất cùng vài lát gừng, đẳng sâm, hoàng kỳ và táo đỏ, hầm kỹ trong khoảng một tiếng đồng hồ. Trước khi tắt bếp, cô cho thêm một ít kỷ tử và muối. Món canh này không chỉ thơm ngon mà còn rất bổ dưỡng, cực kỳ thích hợp để bồi bổ khí huyết trong mùa đông lạnh giá.
Ngoài ra, cô còn nấu thêm những món mà cả nhà đều thích: sườn hấp xì dầu, mực xào cải xoong và bông cải xanh, đầu cá kho, tôm luộc và cải ngọt xào tỏi.
"Mẹ ơi, đồ ăn mẹ nấu ngon tuyệt cú mèo luôn! Hôm nay con phải ăn hai bát cơm mới được, nhất là món cá này, con và mẹ đều thích nhất." Mai Vũ Văn vừa nói vừa gắp một miếng cá vào bát cho Đinh Mộ.
"Mẹ ơi, con cũng muốn ăn hai bát cơm giống anh hai!" Mai Đóa chu đôi môi nhỏ dính đầy dầu mỡ, không chịu thua kém anh trai.
Mai Ngạn Quân ân cần lấy giấy lau cằm cho con gái, rồi gắp một miếng sườn vào bát cho cô bé: "Đóa Đóa cũng giỏi lắm, sắp đuổi kịp anh trai rồi đấy."
Nói xong, anh lại lột tôm cho Đinh Mộ. Gương mặt anh rạng rỡ nụ cười, ánh mắt thâm trầm nhìn cô đầy kiên định. Sau bữa ăn, Mai Ngạn Quân tự giác dọn dẹp và rửa bát đĩa, còn Đinh Mộ thì ngồi chơi đùa cùng hai đứa nhỏ, tận hưởng không khí gia đình ấm áp.
Dỗ con gái ngủ xong, Đinh Mộ đi tắm rồi đắp mặt nạ. Lúc cô từ phòng tắm bước ra, Mai Ngạn Quân đã yên vị trên giường.
Trong thoáng chốc, Đinh Mộ cảm thấy hơi bất an.
Đinh Mộ vòng tay ôm lấy eo anh như một lời mời gọi, Mai Ngạn Quân liền nóng lòng hôn cô…
Thể lực của cái tên này đúng là tốt thật, cô mệt đến độ một ngón tay cũng chẳng buồn nhúc nhích.
Giữa lúc mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, giọng nói trầm thấp của Mai Ngạn Quân chợt vang lên bên tai.
“Mộ Mộ, cách đây không lâu anh có một giấc mơ rất đáng sợ. Anh mơ thấy mình đang làm nhiệm vụ ở nước ngoài thì thời tiết đột ngột thay đổi, tuyết lớn rơi vùi lấp mấy tầng lầu, tuyết tan thì lũ lụt lại ập đến. Trải qua bao gian khổ, hy sinh vài đồng đội, bọn anh mới về được nước. Ai ngờ tình hình trong nước cũng rất tồi tệ. Lúc anh về nhà thì không thấy em và các con đâu cả. Anh đã tìm ba mẹ con rất lâu, nếm trải trăm ngàn cay đắng mới tìm được con gái, nhưng lại hay tin em và con trai đã không còn trên đời. Mộ Mộ, em không biết đâu, núi lửa phun trào, tro bụi bao trùm cả bầu trời, tro bụi còn chưa tan hết thì mưa axit đã trút xuống, thứ mưa có thể ăn mòn mọi thứ. Mọi người lần lượt chết đi, thành phố biến thành một đống hoang tàn. Anh đưa con gái đến căn cứ ở thủ đô, trong một lần ra ngoài, anh gặp tai nạn rồi cũng chết. Cảm giác như mơ vậy, nhưng mọi thứ lại chân thực đến đáng sợ.” Mai Ngạn Quân nhìn chằm chằm lên trần nhà, tâm trí tái hiện lại cảnh tượng kinh hoàng đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


