“Bạch Cảnh Khanh, cậu vi phạm quy định của đoàn đội, đợi đến khi trở về tiếp nhận xử phạt!” Thẩm Duệ nghiêm khắc nói xong, quay đầu nhìn về phía Thẩm An, “An An, em cũng vậy.”
Thẩm An ngượng ngùng mỉm cười.
“Dương Sở Thuần, cậu cũng giống vậy!” Thẩm Duệ lại đưa mắt nhìn về phía Dương Sở Thuần, Dương Sở Thuần ha hả cười khan một tiếng, liền chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.
Chu Vũ ngồi xổm bên cạnh nam nhân bị Thẩm Duệ chộp tới, nhìn nam nhân kia, diện mạo phổ thông, nhưng ánh mắt trắng quỷ dị, đồng tử chỉ có một chút, xem ra giống người phun tơ và người chim, đều là biến dị thể, nhưng là tự nhiên biến dị hay là nhân tạo biến dị thì phải chờ sau khi điều tra mới biết.
Thẩm Duệ nói xong cũng xoay người đi đến bên cạnh Chu Vũ, lúc này Từ Trường Thiên đang cẩn thận lục soát đồ vật trên người nam nhân này.
Nam nhân này đại khái là bị Thẩm Duệ hạ cấm thuật gì đó, không thể nhúc nhích, tròng mắt cũng thẳng lăng lăng.
Thẩm Duệ nói, “Ánh mắt của hắn có khác thường, nhưng hắn không chịu nói, tựa hồ cùng nhìn, thấu thị gì đó có liên quan” đồng thời híp mắt nói rằng, “Tôi phong ấn huyết mạch toàn thân của hắn, cho dù bọn họ cài bom gì trong máu của hắn cũng không có thể tự nổ!”
“Nhưng như vậy chúng ta thẩm vấn bằng cách nào?” Từ Trường Thiên hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



