Lúc này Thẩm An mới nhẹ nhàng thở ra, nhìn sang Dương Sở Thuần bên cạnh, hỏi, “Còn anh thì sao, Tiểu Dương Tử?”
Dương Sở Thuần gãi gãi đầu, cười hắc hắc, “Anh Cảnh Khanh phải đi về, đương nhiên tôi cũng muốn đi theo trở về nha.”
Thẩm An mỉm cười, quả nhiên Dương Sở Thuần là bởi vì lo lắng cho Bạch Cảnh Khanh nên mới đuổi tới, cũng đúng, rốt cuộc anh Cảnh Khanh đã ở cùng mọi người lâu rồi.
Mà ở thời điểm ba người tính toán rời đi, Thẩm An đột nhiên nghe được tiếng vỗ cánh, Thẩm An căng thẳng, tiếng vỗ cánh đại khái chỉ cách bọn họ khoảng một trăm mét! Mặc kệ là cái gì, Thẩm An đều cảm giác phi thường không tốt, vì thế, Thẩm An vội vàng nói với Bạch Cảnh Khanh và Dương Sở Thuần, “Tình huống không thích hợp! Chúng ta đi mau!!”
Dương Sở Thuần và Bạch Cảnh Khanh cũng thống khổ che lỗ tai, bọn họ không tu luyện năng lực như Thẩm An, Thẩm An ngay lúc bị công kích khó chịu, liền theo bản năng mở kết giới phòng ngự! Bởi vậy, ngay lúc bốn người chim lao xuống, có thể phản ứng đúng lúc chỉ có Thẩm An!
Bốn người chim vừa tới gần, liền phun ra hỏa cầu to bằng trái bóng rổ!
Thẩm An vươn năm ngón tay, khiên nước hiện ra, chắn trên đầu ba người bọn họ, đồng thời tay trái Thẩm An vung lên, mũi tên nước bắn tới phía bốn người chim!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



