Sau khi ngồi xuống, Lưu Khiết liền bưng chén đĩa lên, nhìn người nào đó vẫn luôn nhiệt tình theo dõi hắn. Lưu Khiết không động thanh sắc, gắp miếng thịt đưa tới bên miệng người nào đó, người nào đó chậm rãi hé miệng, sau đó cắn thịt, nhai nuốt, nhưng trong lúc nhai nuốt ánh mắt vẫn lóe sáng nhìn chằm chằm Lưu Khiết.
Lưu Khiết bình tĩnh nhìn, trên mặt vẫn bình tĩnh như cũ. Nếu không phải những người khác, đặc biệt là tổ nghiên cứu sinh vật phụ trách trị liệu đều ôm cái lẩu không chịu rời đi, hắn cũng sẽ không đến! Nhớ kỹ người nọ là ân nhân cứu mạng, Lưu Khiết mới không so đo ánh mắt trần trụi muốn nhai nuốt hắn của người này.
“Em ăn chưa?” Nhai nuốt miếng thịt xong, người nào đó, cũng chính là Ngô Thiên Hà ngập ngừng mở miệng hỏi.
Đút xong đồ ăn, Lưu Khiết dọn dẹp chén đĩa, chuẩn bị đứng dậy rời đi, lúc này Ngô Thiên Hà lên tiếng.
“Lưu Khiết, chúng ta nói chuyện?”
Lưu Khiết ngẩng đầu nhìn Ngô Thiên Hà, “Anh muốn nói chuyện gì?”
Ngô Thiên Hà ngưng mắt nhìn Lưu Khiết, trong ánh mắt tràn đầy nóng cháy cùng si tình, “Em biết anh muốn nói chuyện gì.”
“Rất nhiều năm trước, tôi đã nói qua, tôi không thích nam nhân.” Lưu Khiết bình tĩnh nói xong.
“Anh biết, nhưng anh không muốn buông tay.” Ngô Thiên Hà khàn khàn nói, “Lưu Khiết, cho anh một cơ hội.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



