Thẩm Duệ trả lời xong, liền dắt Thẩm An ra khỏi sơn động.
Lúc này bên ngoài sơn động vẫn còn kết giới, nhưng đối với Thẩm Duệ và Thẩm An mà nói, kết giới vốn là do hai người bọn họ thiết lập, bởi vậy, xuyên qua kết giới như vào chỗ không người.
Vượt qua kết giới, Thẩm Duệ liền nắm tay Thẩm An đi vào một chỗ trong sơn động, sau đó ôm chặt lấy Thẩm An. Không đợi Thẩm An lấy lại tinh thần liền cúi đầu hôn Thẩm An, nụ hôn cực kỳ triền miên ôn nhu. Một nụ hôn vừa xong, Thẩm An thiếu chút nữa ngất đi. Thẩm Duệ ôm Thẩm An, tinh tế hôn nhẹ trên gương mặt Thẩm An. Thẩm An mơ mơ màng màng dựa vào Thẩm Duệ, Thẩm Duệ thấy bộ dáng Thẩm An mơ hồ, không khỏi cười khẽ, lần thứ hai hôn hôn trán Thẩm An, nói nhỏ, “An An có nhớ anh không?”
Thẩm An mơ mơ màng màng gật đầu, có a, đương nhiên là có nhớ Anh hai, nhưng nhiều nhất vẫn là lo lắng. Không biết Anh hai ở trong không gian thế nào? Hắn lại không dám tùy ý đi vào, không biết Anh hai rốt cuộc có sao không?
Đúng vậy, Anh hai mạnh hơn. Thẩm An gật đầu đồng ý, nhưng mà ——
Thẩm An ngẩng đầu nhìn Thẩm Duệ, là ảo giác của hắn sao? Tại sao hắn lại cảm thấy Anh hai giống như có chút không đúng… hình như thô bạo hơn chút?
Thẩm An có chút hoang mang, nhìn Thẩm Duệ, thấp giọng nói, “Anh trở nên rất mạnh, nhưng giống như có chút không quá đúng.” Thẩm An lời thật nói xong.
Đôi mắt Thẩm Duệ hơi hơi chợt lóe, trên mặt lại không động thanh sắc cười khẽ, “Không đúng chỗ nào?” Hỏi xong, lại cố ý để sát vào, mỉm cười ái muội, “Chính là trở nên đẹp trai hơn trước kia?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



