Hạt ngọc chỉ to bằng hạt đậu. Kiều Du đặt nó trong lòng bàn tay ngắm nghía, tự hỏi không biết hạt này có tác dụng gì, chẳng lẽ có thể mọc thành một cây đại thụ khác?
Đang suy nghĩ miên man, trong đầu Kiều Du chợt lóe lên linh cảm. Dường như có vài luồng năng lượng màu xanh lục men theo lòng bàn tay cô, từ không gian Ngọc Thụ từ từ truyền vào hạt giống đó. Chẳng bao lâu sau, hạt giống như được kích thích nảy mầm, đột nhiên nứt ra một khe nhỏ. Từ bên trong, một đoạn dây leo màu xanh lục vươn ra, hình dáng y hệt dây leo quấn quanh thân cây khổng lồ trong không gian, chỉ là kích thước nhỏ hơn một chút. Nó không có lá, nhưng trên đỉnh dây leo lại có một nụ hoa nhỏ màu xanh lục.
Kiều Du sững sờ, đây là sắp nở hoa sao?
Cô tò mò muốn biết dây leo này có thể dài đến mức nào, rốt cuộc có nở hoa hay không, bèn thử tập trung tinh thần, tiếp tục truyền năng lượng cho hạt ngọc.
Nhưng khi năng lượng truyền đi, Kiều Du phát hiện cơ thể mình ngày càng nặng trĩu. Đến khi cảm thấy choáng váng, trán toát mồ hôi lạnh, cô mới không dám tiếp tục nữa. Lúc này, dây leo đã cao đến ngang hông, nụ hoa trên đỉnh cũng to bằng nắm tay người lớn. Trong ý thức của Kiều Du dường như hình thành một mối liên kết nhỏ với dây leo này, cô thậm chí còn cảm nhận được sự thân thiết và phục tùng mà nó dành cho mình.
Thế nhưng Kiều Du chưa kịp vui mừng thì cơn mệt mỏi đã ập đến, cơ thể yếu ớt rã rời. Đầu óc quay cuồng, trước mắt tối sầm, hơi thở cũng trở nên khó khăn, giống như người bệnh nặng vừa cố sức chạy hết quãng đường marathon, cảm tưởng như giây tiếp theo sẽ ngất xỉu ngay lập tức. Cô hơi hoảng loạn, vớ lấy nửa cốc nước quả còn thừa trên bàn, vội vàng uống cạn.
Ban đầu chỉ là bản năng muốn uống chút nước để tỉnh táo lại, nhưng không ngờ thứ nước này lại có hiệu quả thần kỳ đối với cơn mệt mỏi của cô. Chỉ cần uống nửa cốc, Kiều Du đã thấy các triệu chứng chóng mặt thuyên giảm rõ rệt. Dù tình trạng vẫn khá tệ nhưng không còn nghiêm trọng như vừa rồi.
Để xác nhận chắc chắn, Kiều Du rót riêng một cốc nước quả và một cốc nước thường, thử từng loại. Quả nhiên, nước quả thực sự có thể bổ sung năng lượng cho cơ thể cô. Mặc dù hiệu quả hồi phục không quá nhanh chóng, nhưng so với nước thông thường thì tốt hơn gấp nhiều lần.
Nghỉ ngơi thêm một lúc, thấy mình đã khá hơn, Kiều Du lại thử truyền năng lượng cho cây dây leo kia. Nhưng lần này dường như gặp phải một lớp màng ngăn cách vô hình, dù cố gắng thế nào cũng không truyền vào được. Kiều Du nghĩ, có lẽ giới hạn sinh trưởng hiện tại của nó chỉ đến mức này thôi.
Kiều Du nén cơn chóng mặt, bước ra khỏi cửa, thử đặt cây dây leo vào luống hoa trong sân. Vừa chạm đất, phần đáy hạt ngọc như tự mọc rễ, cắm chặt xuống lòng đất. Nụ hoa trên đỉnh cũng lập tức nở bung, chia thành năm nhánh dây leo mảnh dẻ, đầu mỗi nhánh còn mọc ra những chiếc gai nhọn hoắt.
Kiều Du giật thót mình.
Trông có vẻ hung dữ là thế, nhưng khi Kiều Du đưa tay thử chạm vào, nhánh dây mảnh khảnh ấy lại như đang làm nũng, quấn lấy ngón tay cô mà nhẹ nhàng cọ cọ.
Kiều Du chưa từng thấy loại cây nào kỳ lạ như vậy, nhưng nghĩ đến việc nó là giống cây từ không gian Ngọc Thụ thì cũng chẳng có gì khó hiểu. Cô ngồi xổm bên tường nghiên cứu hồi lâu, đến mức chân tê rần cũng không phát hiện ra cây dây leo này có tác dụng gì khác ngoài việc làm nũng với chủ nhân. Thấy trời đã tối dần, Kiều Du mơ hồ cảm thấy cơn sốt lại tái phát nên không dám cố sức nữa, đành tạm thời bỏ cuộc, định về phòng ngủ một giấc, đợi sáng mai dậy rồi tính tiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)