Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạt Thế: Tích Trữ Vật Tư, Cưng Chiều Chồng Yêu Bệnh Kiều Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Sao lại thế này? Chẳng lẽ thời gian bên trong không gian là tĩnh chỉ sao?

Kiều Du lúc này cũng chẳng còn tâm trí nào mà uống nước nữa, vội vàng cầm điện thoại lên bắt đầu đặt đồ ăn bên ngoài. Có thịt có rau, có cơm có canh, đủ các món. Cô nhất định phải xác nhận xem có phải tất cả những thứ được đưa vào Không gian Ngọc Thụ đều sẽ vĩnh viễn giữ nguyên trạng thái như lúc ban đầu hay không.

Tốc độ giao hàng rất nhanh, chưa đầy một giờ sau đồ ăn đã được đưa đến đầy đủ. Kiều Du lấy một phần nhỏ bỏ vào Không gian Ngọc Hoàn (chiếc vòng), phần còn lại thì nhét hết vào Không gian Ngọc Thụ (cây ngọc).

Kiều Du liếc nhìn đồng hồ, lúc này đã hơn chín giờ tối.

Cô cảm thấy đầu vẫn còn hơi đau âm ỉ nhưng lại chẳng hề buồn ngủ chút nào. Việc được trọng sinh và sự xuất hiện của không gian thần kỳ đã gây cho cô cú sốc quá lớn, cô rất sợ đây chỉ là một giấc mơ hoang đường, sợ rằng khi tỉnh dậy, mọi thứ sẽ tan biến và cô lại trở về với địa ngục trần gian kia.

Dù sao tinh thần vẫn đang căng thẳng cao độ, có nằm cũng không ngủ được, Kiều Du dứt khoát cuộn mình trên ghế sofa, bắt đầu nghiên cứu kỹ hơn về "Không gian Ngọc Thụ".

Kiều Du dùng ý thức quan sát từ trên xuống dưới, chăm chú nhìn cây ngọc trong không gian một lúc lâu, mới cẩn thận hái một quả có kích thước to bằng lá sen, mang ra khỏi không gian. Vì ở bên trong đó, Kiều Du chỉ cần động ý thức là có thể điều khiển mọi thứ nên thực sự không có khái niệm gì về trọng lượng của quả, đến khi đột ngột lấy ra ngoài thực tế...

Oa! Quả này phải nặng đến bốn, năm mươi cân là ít!

Quả có màu ngọc bích hơi trong suốt, lớp vỏ không mềm cũng không cứng, sờ vào có cảm giác hơi giống vỏ quả xoài, bên trong nghe rõ tiếng chất lỏng sóng sánh chuyển động. Kiều Du lấy một thùng nước lớn loại 25 lít, đặt quả lên ghế sofa, cẩn thận khoét một lỗ nhỏ ở đầu nhọn nhất, sau đó từ từ nghiêng quả, để dòng chất lỏng bên trong chảy vào thùng chứa.

Dịch lỏng bên trong quả trong suốt, nhìn chẳng khác gì nước lã nhưng khi ngửi lại thấy thoang thoảng hương thơm thanh nhã. Theo dòng chảy của thứ nước ấy, kích thước quả cũng dần thu nhỏ lại. Mãi đến khi thùng nước gần đầy, dòng chảy mới dứt. Lúc này, quả ngọc vốn căng tròn đã co lại, chỉ còn cỡ nắm tay người trưởng thành.

Kiều Du đoán thứ nước ép này không độc, có thể uống được. Cô nếm thử một ngụm, cảm giác đầu tiên khi chạm vào đầu lưỡi là vị ngọt mát vượt xa nước thường, hơi giống nước suối nhưng lại quyện thêm một mùi hương lạ lẫm khó gọi tên.

Kiều Du rất vui mừng. Giữa thời mạt thế, cái gì cũng thiếu thốn, nguồn nước sạch lại càng khan hiếm đến mức có tiền cũng chưa chắc mua được. Có cây "Ngọc Thụ" này, chẳng khác nào sở hữu một hồ chứa nước khổng lồ không ô nhiễm, tạm thời cô không cần lo lắng về vấn đề nước uống nữa.

Thấy nước này rất vừa miệng, lại đang khát, Kiều Du uống liền vài ngụm, cạn nửa cốc mới dừng lại. Sau đó, cô đậy nắp thùng nước, quay sang tiếp tục nghiên cứu "Quả ngọc" đã bị rút cạn nước kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc