Làm xong tất cả những điều này, Kiều Du như trút được gánh nặng, dựa người vào lưng ghế.
Tuy không từ bi, nhưng vẫn có tình người.
Chiều hôm đó, Kiều Du trở về thành phố S, vừa về đến nhà đã nhận được tin cảnh báo mất điện và mất liên lạc của thành phố S.
Giống hệt kiếp trước.
Kiều Du cố đè nén nỗi bất an trong lòng, chuyện gì đến cũng sẽ đến, nhưng ít nhất kiếp này sẽ không giống kiếp trước, nhất định sẽ không!
Từ hôm qua đến giờ Kiều Du vẫn chưa được nghỉ ngơi, cơ thể đã dần mệt lả nhưng cô không thể ngủ, cô còn một việc phải làm.
Khi đồng hồ treo tường chỉ chín giờ, Kiều Du lên lầu thay một chiếc áo hoodie đen có mũ trùm đầu, đeo kính râm và khẩu trang đen. Mặc dù bây giờ toàn thành phố đã mất điện, chỉ cần không có nguồn điện dự phòng thì camera giám sát sẽ không hoạt động. Nhưng cẩn tắc vô áy náy, Kiều Du vẫn chọn cách trang bị đầy đủ, đảm bảo toàn bộ cơ thể có thể ẩn mình hoàn toàn trong bóng đêm, sau đó mới lái xe ra khỏi nhà, hướng về khu vực phía bắc thành phố.
Nửa giờ sau, chiếc xe lặng lẽ dừng lại trong bóng tối, đối diện với cửa hàng đồ dùng ngoài trời tên "Dạ Lộ" trên đường Minh Hà.
Con phố này bình thường đã vắng người, hôm nay lại mất điện toàn thành phố, xung quanh một mảnh tĩnh lặng, không một chút ánh sáng.
Kiều Du chỉnh lại mũ và khẩu trang rồi xuống xe, đi thẳng đến cửa hàng "Đồ dùng ngoài trời Dạ Lộ". Cửa chính sử dụng khóa thông minh, nếu cố tình cạy sẽ có báo động, vì vậy Kiều Du đành phải nhẹ nhàng cạy thanh chắn bảo vệ bên phải cửa hàng, chui vào từ cửa sổ.
Kiều Du lấy một chiếc đèn pin từ trong không gian, áp sát vào chân tường, mò mẫm đi vào. Cô không quen thuộc với cấu trúc bên trong cửa hàng, chỉ biết lờ mờ phía sau có một nhà kho, mà thứ cô cần tìm lại đang nằm trong nhà kho đó.
Ông chủ của cửa hàng này là một người đàn ông trung niên ngoài ba mươi tuổi, tướng mạo bình thường, nhìn thoáng qua không có gì đặc biệt, nhưng Kiều Du biết, người đàn ông này có giao dịch với chợ đen.
Kiếp trước, vào thuở đầu mạt thế, cô từng đi theo một đoàn xe, mà thủ lĩnh của đoàn xe ấy chính là ông chủ cửa hàng này. Thành viên trong đoàn đều là người bình thường. Ban đầu, Kiều Du còn thắc mắc tại sao những người khác lại phục tùng gã đàn ông này đến vậy. Mãi cho đến khi tận mắt chứng kiến gã dùng một khẩu súng lục Beretta 92F bắn chết hai người phụ nữ vì cự tuyệt để hắn làm nhục, cô mới bàng hoàng vỡ lẽ.
Kiều Du từng tình cờ nghe được hắn khoe khoang với đám đàn em, biết được cửa hàng của hắn có tên là "Dạ Lộ", nằm trên đường Minh Hà thuộc khu vực phía Bắc thành phố, trong kho tàng trữ rất nhiều vũ khí thuận tay. Đối với con người thời mạt thế, vũ khí chính là một lớp bảo hộ sinh mạng, ngay cả khi đã thức tỉnh dị năng thì có thêm vũ khí phòng thân cũng chưa bao giờ là thừa.
Kiều Du cẩn trọng mò mẫm hồi lâu mới tìm thấy cánh cửa kho trên tường. Đang lúc cô suy tính cách mở khóa thì nghe thấy tiếng bước chân vọng ra từ bên trong. Kiều Du giật mình, lập tức tắt đèn pin, nín thở dán chặt người vào góc tường, không dám động đậy.
Khởi đầu không mấy thuận lợi.
Kiều Du lặng lẽ lùi lại, vừa định rút lui thì cánh cửa kho bất ngờ bật mở.
Trái tim Kiều Du như nhảy vọt lên tận cổ họng. Cô nín thở, trong vô thức lấy một thanh sắt từ không gian ra, đợi kẻ bên trong vừa bước ra liền vung tay giáng mạnh một cú vào gáy hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

