Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạt Thế: Tích Trữ Vật Tư, Cưng Chiều Chồng Yêu Bệnh Kiều Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Bận rộn từ chiều đến tối, đèn phòng làm việc của trưởng thôn sáng đến gần mười giờ mới tắt. Dân làng nhận được tiền, ai nấy cũng đều tươi cười rạng rỡ, lần lượt về nhà. Kiều Du tắm rửa sớm, chào buổi tối với người nhà họ Diêu rồi về phòng nhưng trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.

Nằm trong bóng tối hồi lâu, Kiều Du mượn ánh trăng nhìn đồng hồ treo tường, kim giờ đã chỉ đến số hai. Nhân lúc cả làng chìm trong tĩnh lặng, cô thay một bộ đồ đen, men theo chân tường, lặng lẽ tiến về phía kho lương thực.

Cô không thể chậm trễ thêm nữa, theo thời gian ở kiếp trước, ngày điềm báo chính là ngày mai, cô phải trở về trước khi nó xảy ra.

Kiều Du đến kho lương thực, dùng chìa khóa mở cửa.

Lúc này, bên trong kho, ngoài những kho thóc đầy ắp, những chỗ trống khác cũng được lấp đầy bằng đủ loại thùng lớn, bao tải và thùng giấy, chật đến không còn chỗ đặt chân nhưng lại được sắp xếp rất ngăn nắp. Kiều Du bắt đầu từ cửa, vừa chậm rãi đi vào vừa thu hết đồ đạc vào không gian. Hơn một nghìn bao bột mì, vài trăm thùng dầu lạc, hơn một nghìn bao lương thực, vài nghìn thùng rau quả... Những nơi Kiều Du đi qua, tất cả đều trở nên trống rỗng.

Kiều Du đến kho dựng tạm cách đó không xa, dùng cách cũ thu hết hơn sáu trăm chum thịt lợn, gà, bò, dê và vài trăm thùng trứng vào trong không gian.

Sau khi xác nhận không còn thiếu gì nữa, Kiều Du mới lấy bốn chiếc vali đen trong không gian ra, đặt vào kho lương thực. Đây là tiền mặt mà cô đã đến ngân hàng rút trước khi đến làng Lư Lăng. Cô biết làng Lư Lăng hẻo lánh, không dùng được thanh toán điện tử nên đã chuẩn bị trước mười chiếc vali, mỗi vali đựng một trăm triệu. Bốn chiếc vali, bốn trăm triệu. Số tiền còn lại, coi như là đền bù cho họ vậy.

Kiều Du đi theo chỉ dẫn của bản đồ, khi lái xe đến gần ga tàu cao tốc thì đã gần năm giờ rưỡi. Người đi trên đường ngày càng đông, cô tìm một con hẻm nhỏ kín đáo, dừng xe lại, xác nhận xung quanh không có người cũng không có camera giám sát, mới thu xe vào không gian, sau đó nhanh chóng chạy về phía nhà ga.

Lên được tàu cao tốc về thành phố, Kiều Du mới có thời gian sắp xếp lại số vật tư vừa thu được. Không gian Ngọc Thụ vốn được chia thành bốn ô, Kiều Du chia hai ô ở tầng trên làm khu vực lưu trữ thực phẩm và nước; hai ô ở tầng dưới, một ô làm khu vực lưu trữ quần áo và đồ dùng hàng ngày, một ô làm khu vực lưu trữ ô tô và các vật dụng khác. Lúc này, trong ô thực phẩm, sau khi Kiều Du sắp xếp lại, đã được lấp đầy một phần năm.

Kiều Du lấy điện thoại ra, mở hộp thoại trò chuyện với Diêu Linh Linh, nhập vào: Linh Linh, tớ rời làng rồi, đồ tớ cũng đã mang đi, tiền ở trong kho lương thực, chìa khóa ở chỗ trưởng thôn. Đừng hỏi tớ, cũng đừng liên lạc với tớ nữa. Nếu cậu tin tớ thì đừng quay lại thành phố, bảo mọi người mang hết lương thực dự trữ về nhà, sau đó nhanh chóng gia cố lại nhà cửa, đặc biệt là cửa chính.

Gõ xong những dòng này, ngón tay Kiều Du lơ lửng trên nút gửi, do dự hồi lâu cuối cùng vẫn nhấn xuống. Sau đó cô cũng không quan tâm Diêu Linh Linh có trả lời hay không, trực tiếp chặn hết số điện thoại và tài khoản trò chuyện của cô ấy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc