Mãi đến hơn 2 giờ chiều, hai người mới đặt chân đến đầu làng Lư Lăng. Kiều Du đi theo sau Diêu Linh Linh, từ xa đã thấy một cô gái và hai người đàn ông trung niên đứng đợi.
Diêu Linh Linh chạy đến ôm chầm lấy cô gái kia, rồi quay lại kéo Kiều Du tới giới thiệu: "Đây là trưởng thôn, đây là ba tớ, còn cô gái này là bạn tớ, cậu cứ gọi là Ninh Ninh."
Trưởng thôn và ba của Diêu Linh Linh trông rất hiền lành, chất phác. Cô gái tên Ninh Ninh cũng rất thân thiện, mỉm cười e thẹn với cô. Kiều Du lịch sự chào hỏi từng người rồi theo họ vào làng. Đi được vài bước, cô thấy phía trước có một chiếc xe bò kiểu cũ đang đợi sẵn.
"Đường trong làng toàn là đường núi, mấy hôm trước trời mưa nên hơi khó đi, ngồi xe bò sẽ đỡ mệt hơn đấy." Diêu Linh Linh vừa giải thích vừa nhanh nhẹn giúp cô chuyển hành lý lên xe.
Chiếc xe bò có kết cấu hết sức đơn sơ, chỉ là một tấm ván gỗ dày đặt trên hai bánh xe, xung quanh rào lại bằng vài thanh gỗ thấp. Người ngồi chen chúc trên thành xe. Trông thì cũ kỹ là vậy, nhưng nó giúp tiết kiệm được không ít sức lực.
Xe bò lăn bánh chừng mười lăm phút, Kiều Du mới thấy bóng dáng những nóc nhà lấp ló ở phía xa. Dọc đường đi, Diêu Linh Linh giới thiệu cho cô những cánh đồng hoa màu ven đường, thậm chí trong làng còn có cả nhà kính trồng rau quả trái vụ.
Nào cam, dâu tây, táo, kiwi, cho đến cả anh đào đều có khu trồng trọt riêng. Rau củ cũng phong phú không kém, từ bắp cải, cải thìa, khoai tây, củ cải trắng, cà rốt, cà chua, cho tới rất nhiều loại nấm và cả cà tím.
Nghe xong, Kiều Du không khỏi thầm cảm thán làng Lư Lăng đúng là một mảnh đất trù phú.
Vào làng, Kiều Du được sắp xếp ở tạm nhà Diêu Linh Linh. Sau khi thu dọn xong xuôi, cô ngỏ ý muốn đi xem hàng, Diêu Linh Linh cũng không câu nệ, nhanh chóng dẫn cô đến nhà trưởng thôn.
Trưởng thôn rót cho Kiều Du một tách trà, đoạn ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh, vừa xoa tay vừa cười có phần gượng gạo: "Cô gái, tôi nghe Linh Linh nói cô muốn thu mua số lượng lớn, không lẽ… có bao nhiêu cô cũng lấy hết thật sao?"
"Vâng thưa trưởng thôn. Chúng tôi dự định mở một khu chợ chuyên cung cấp vật tư dự trữ, vì vậy muốn tìm một nguồn hàng ổn định. Nếu hàng hóa ở đây tốt, giá cả lại phải chăng thì sau này chúng tôi có thể hợp tác lâu dài." Kiều Du đã chuẩn bị sẵn lời lẽ, câu trả lời điềm tĩnh, rành mạch, tạo cho người nghe một cảm giác vô cùng đáng tin.
Trưởng thôn gật đầu, nhưng vẫn có chút nghi hoặc: "Nhưng nhiều hàng như vậy, sao chỉ có một mình cô đến? Làm sao mà chuyển đi hết được?"
Kiều Du mỉm cười đáp: "Trưởng thôn không cần lo lắng về việc này đâu ạ, mọi người cứ chuẩn bị hàng trước. Sau khi tôi xem xong, nếu không có vấn đề gì, tôi sẽ gọi người đến vận chuyển. Chúng tôi có công nhân, có xe cộ, không cần phiền đến dân làng tốn sức đâu!"
Trưởng thôn nghe vậy, ngỡ Kiều Du hiểu lầm họ không muốn giúp, liền vội vàng xua tay: "Này, tôi không có ý đó, các cô chuyển hàng, chúng tôi nhất định sẽ xắn tay vào giúp một phen chứ!" Nghĩ một lát, ông ta lại nói: "Thôi được, nếu cô đã nói vậy thì chúng ta đi xem hàng trước đã!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


