Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Xong phần quần áo giày dép, Kiều Du bắt đầu càn quét các cửa hàng đồ dùng ngoài trời (outdoor). Trước kia, cô không mấy hứng thú với các hoạt động dã ngoại, chỉ biết sơ qua về giày và ba lô leo núi. Nhưng giờ đây, không ai hiểu rõ hơn cô về tầm quan trọng của những vật dụng này trong thời mạt thế.
Kiều Du chọn vài cửa hàng đồ outdoor thương hiệu lớn, đánh giá cao và giao hàng nhanh. Tương tự cách mua quần áo, mỗi loại vật dụng cô đều đặt từ 10 đến 20 chiếc, riêng bếp ga mini và bình ga thì ngoại lệ. Bếp ga mini nhỏ gọn, dễ mang theo, là dụng cụ nấu nướng tiện lợi nhất khi phải di chuyển, còn bình ga là nhiên liệu thiết yếu nên càng dự trữ nhiều càng tốt. Kiều Du đặt mua 50 bếp ga mini ở mỗi cửa hàng và gom hết toàn bộ số bình ga họ có, khiến chủ shop phải nhắn tin hỏi lại xem cô có đặt nhầm số lượng hay không.
Kiều Du kiên nhẫn trả lời từng tin nhắn, đồng thời yêu cầu giao hàng hỏa tốc. Gặp được khách sộp, các chủ shop đương nhiên vui vẻ đồng ý, hứa sẽ đóng gói và gửi đi ngay trong ngày để cô nhận được hàng sớm nhất có thể.
Ngoài ra, Kiều Du còn đặt mua một lượng lớn nước khoáng, thuốc men và các nhu yếu phẩm như khăn giấy, băng vệ sinh. Cô cũng đặt thêm 5000 thùng nước PC và vài nghìn bộ hộp đựng thức ăn dùng một lần, bát đũa, tất cả đều ghi chú giao hàng nhanh.
Những ngày sau đó, vì lượng hàng mua online quá lớn cần đích thân ký nhận nên ngoài việc đi lấy xe, Kiều Du không bước chân ra khỏi cửa. May mắn là cô sống trong khu biệt thự, các căn nhà cách nhau khá xa, tính riêng tư cao nên không bị hàng xóm dòm ngó.
"Kiều Kiều!" Vừa bước xuống taxi, Kiều Du đã bị Diêu Linh Linh lao tới ôm chầm lấy.
Cơ thể Kiều Du cứng đờ trong giây lát, sau đó mới giơ tay vỗ nhẹ vào lưng bạn. Sống ở thời tận thế quá lâu, cô đã sớm không còn quen với những cử chỉ thân mật nồng nhiệt thế này. Diêu Linh Linh không hề nhận ra sự gượng gạo ấy, vui vẻ kéo tay cô đi vào trong ga.
Trong lúc chờ tàu, Kiều Du liên tục cúi đầu xem tin tức về Giang Trạm trên điện thoại, không để ý đến những ánh mắt xung quanh đang đổ dồn về phía mình, nhưng Diêu Linh Linh bên cạnh thì thấy rất rõ.
"Kiều Kiều, cậu dùng mỹ phẩm gì vậy? Da dẻ cậu không những đẹp hơn mà còn trắng mịn nõn nà, cảm giác như cả người cậu đang phát sáng ấy. Trước kia cậu đã xinh rồi, giờ nhìn cứ như tiên nữ giáng trần. Mấy anh chàng đằng kia nhìn cậu nãy giờ, hình như muốn qua bắt chuyện đấy, tớ đứng cạnh cũng thấy áp lực quá!" Diêu Linh Linh vừa trêu chọc vừa kéo tay áo Kiều Du, hất cằm về phía bên trái.
Kiều Du nghe vậy thì liếc nhẹ sang hướng đó, rồi lại cúi đầu, giọng bình thản: "Tớ không dùng mỹ phẩm gì đâu, chắc do dạo này ngủ đủ giấc nên sắc mặt tốt hơn thôi."
Nói vậy nhưng Kiều Du biết rõ tất cả là nhờ công dụng của nước quả. Từ khi phát hiện ra điều này, cô đặc biệt chú ý đến quả trên cây Ngọc. Muốn uống nhưng lại sợ hái hết thì không còn, nào ngờ ngay hôm sau, trên dây leo lại kết thêm một quả nhỏ. Chỉ hai ngày sau, quả nhỏ đã lớn bằng quả chín. Kiều Du yên tâm, uống hết nước lọc trong nhà rồi chuyển hẳn sang dùng nước quả thay nước uống hàng ngày.
Nhờ đó, tác dụng thanh lọc càng rõ rệt hơn, độc tố trong cơ thể Kiều Du gần như được đào thải hoàn toàn. Cô cảm nhận rõ sức khỏe và các chức năng cơ thể đang được cải thiện từng ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






