Lúc Tiêu Lạc cùng Sở Nam Phong xoay người định đi.
Lục Vân có chút do dự, nhưng rốt cục cô đã hạ quyết tâm: "đại đội trưởng.
Tôi có một chuyện muốn thỉnh cầu anh."
Sở Nam Phong quay lại.
Tiêu Lạc không hiểu gì: "nhìn em làm gì?"
"Em quyết định đi." Sở Nam Phong tỉnh bơ, thanh âm trầm đều nói.
Tiêu Lạc trợn mắt: "anh thân là đại đội trưởng, mấy chuyện này sao lại để em quyết định, lẽ nào anh muốn chơi trò quất ngựa truy phong, chỉ lấy chức vụ không lấy nhiệm vụ?"
"Anh chuyển giao quyền điều hành Kình Thiên cho em luôn nhé? Dù sao em cũng là của anh...."
Chữ người đàn ông còn chưa kịp thốt đã bị Tiêu Lạc bịt miệng.
Cái gã này chẳng lẽ không thấy có người ngoài ở đây hay sao mà muốn nói gì thì nói vậy? Cậu đáy lòng rap chửi thề.
Sở Nam Phong đây đơn giản chính là muốn tuyên bố chủ quyền.
Dù sao người phụ nữ nào đó với người yêu nhỏ của hắn có chút dây dưa, mà hắn không thích điều này chút nào.
Nhưng mà ý đồ này không thành công lắm.
Sở Nam Phong chớp chớp mắt: em hiểu mà.
Tiêu Lạc lắc lắc đầu: không hiểu chính là không hiểu mà.
Lục Vân _ trong nội tâm _ cười tà mị cuồng luyến: hiểu, hiểu, cho dù ý đồ che giấu của mấy người có thành công hay không tôi đều hiểu mà.
Bầu không khí bỗng rơi vào thế ngượng ngùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


