Tiêu Lạc lãnh nhận cú sốc đầu đời, đứng đực ra như tượng, lại như mới bị thiên lôi xẹt qua vô tình đánh trúng, thần trí bị giật còn căng hơn bão cấp 12.
Thằng nhóc này mới gọi cậu là mẹ?
Tiêu Lạc máy móc dùng tay sờ mó cơ thể mình.
Chuẩn đàn ông trăm phần trăm, lí nào lại đi làm mẹ của một thằng nhóc lớn bằng này?
Nhưng cho dù cậu có phủ nhận thế nào thằng nhóc kia vẫn cố sức lăn lộn, vừa lăn lộn vừa kêu gào mẹ nó thả nó ra, đừng trói nó như vậy nữa, nó sợ lắm....!
Cưng à, mẹ cưng là đấng sinh thành nên cưng, là một người cao cả nhất trần đời này, thỉnh đừng nhận bừa một người đàn ông làm mẹ cưng, vì điều đó thật sự rất tàn nhẫn với tam qua của người đàn ông đó.
Thật ra bên cạnh vẫn còn một người đàn ông khác, cưng có thể nhận hắn làm mẹ, thiện tai.
Sở Nam Phong trêu tức nhìn Tiêu Lạc đang gần như muốn đánh người.
Hắn cười cười như tìm ra được một trò thú vị.
Hắn nói với thằng nhóc: "Nín cho ta."
Có lẽ khí tràng của Sở Nam Phong quá mạnh, và cả thần sắc lạnh tình nghiêm khắc trên mặt khiến cho thằng nhóc sợ hãi.
Sở Nam Phong thỏa mãn xoa đầu thằng nhóc: "ngoan lắm."
Thằng nhóc ủy khuất nói: "Cha ơi cha cởi trói cho con đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


