Người đàn ông này không cầu xin giúp đỡ mà bảo cậu chạy đi?
Có vẻ như anh ta chắc chắc bản thân phải chết không thể nghi ngờ, không còn hy vọng sống nữa nên mới không muốn hạ mình cầu xin được cứu.
Tiêu Lạc cúi xuống, vỗ nhẹ lên tay người đàn ông: "anh buông chân tôi ra trước đã.
Có nguy hiểm thế nào cũng không đến lượt anh lo."
Người đàn ông nghe thế liền cười khổ, hắn lẩm nhẩm: "lòng tốt bị xem như gan vịt." Nhưng cũng chịu thả tay ra.
Tiêu Lạc nhìn người đàn ông này một chặp, cảm thấy rất quen, khổ nỗi trên mặt anh ta lấm lem máu với đất bụi, không nhìn rõ chân diện mục.
Người này hình như mới thức tỉnh dị năng không lâu, thực lực còn chưa đạt đến cấp một sơ cấp.
Mắt thấy Anh ta không lập tức chết đi, nên Tiêu Lạc không bận tâm bên này nữa.
Bên trong căn phòng đổ nát hỗn loạn.
Năm người đàn ông cường tráng đang quần ẩu hai người đàn ông khác.
Hai người đàn ông bị đánh đấm túi bụi không còn năng lực phản kháng, cam chịu nằm đó như một cái bao cát cho người ta luyện đòn.
Nguyên nhân là gì không biết.
Trong không gian thoang thoảng mùi máu tươi gay mũi khiến người khó chịu.
Dù đã quen tiếp xúc với máu tươi và thi thể thế nhưng Tiêu Lạc vẫn không ưa nổi cái mùi này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


