Lúc Tiêu Lạc trở lại phòng xe, chào đón cậu chính là đôi mắt hầm hầm của Sở Nam Phong.
Hắn chỉ nhìn cậu như vậy, không có nói gì.
Tiêu Lạc không hiểu sao trong lòng có chút chột dạ.
Đôi mắt đó giống như đang chỉ trích cậu tại sao bỏ lại hắn một mình vậy.
Lạnh lùng mà ủy khuất.
Hại cậu bất giác đứng nghiêm như một học sinh sắp sửa chịu phạt, mặc dù mình chẳng làm gì sai.
Sở Nam Phong vẫn yên lặng không nói, cũng không giáo huấn Tiêu Lạc như trong tưởng tượng của cậu.
Hắn hất cằm về phía bàn với một phong thái cao ngạo của một vương giả, yêu cầu cậu ngồi xuống.
Tiêu Lạc thấp thỏm ngồi xuống, đưa mắt nhìn hắn đợi bệ hạ ra lệnh.
Sở Nam Phong lần lượt đặt xuống trước mặt cậu một bát canh gà hầm củ sen, một đĩa sườn xào nấm kim châm chua ngọt và một đĩa trứng cuộn, kèm theo đó là một chén cơm trắng.
Mặc dù mấy yêu tinh đồ ăn này rất quyến rũ nhưng cậu vẫn e dè chưa dám động.
Sở Nam Phong dùng khí thế của một vị quân vương, thống lĩnh vạn quân chinh phạt thiên hạ dọn cơm cho cậu ăn, nhìn thế nào cũng khó mà tiếp thụ được, thật sự rất kì quái, rất đả kích tinh thần.
Cậu dò hỏi: "sếp à, đây là cho tôi ăn hả?"
Sở Nam Phong thanh âm trầm đục: "ăn đi."
"Tuân chỉ!" Tiêu Lạc vô thức nói ra lời trong lòng.
Sau đó bắt đầu càn quét mấy đĩa đồ ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


