Bán Hạ nhìn anh dịu dàng, cô không hề phản đối.
Sau khi nhân loại thức tỉnh dị năng, thể chất được tăng cường đáng kể, phẫu thuật triệt sản hoàn toàn có thể dùng dị năng để phục hồi. Nếu một ngày nào đó tận thế kết thúc, lúc ấy sinh con cũng chưa muộn.
Còn trong loạn thế, cô chưa bao giờ có ý định sinh con đứa trẻ đâu có lỗi, sao phải chịu khổ vì lòng ích kỷ của cha mẹ?
Ngày hôm sau, bệnh viện.
Bán Hạ mặc kệ ánh nhìn hiếu kỳ xung quanh, lặng lẽ đợi Nam Tinh trong phòng phẫu thuật bước ra. Tối qua cô cố ý không dùng hết dị năng trong cơ thể, giữ lại một phần để lát nữa chữa lành vết thương cho Nam Tinh.
Rời khỏi bệnh viện, Nam Tinh chở Bán Hạ đến đường Song Bảo lấy đám vũ khí lạnh mà anh đã đặt trước với lý do “tặng người”. Nam Tinh quen biết không ít thầy dạy võ trong đoàn làm phim, trong số đó cũng có vài người vừa mở võ quán vừa kinh doanh cửa hàng binh khí, ngay trong thành phố này cũng có một chỗ như vậy.
“Thầy Nam, thầy đến rồi ạ!”
Đón tiếp Nam Tinh là một đệ tử nhỏ của thầy dạy võ, còn bản thân thầy thì vẫn đang làm việc trong đoàn phim.
Nam Tinh mỉm cười: “Tôi giải nghệ rồi, cứ gọi tôi là Nam Tinh là được.”
Anh có nên nói thật cho cậu đệ tử biết rằng mình thực ra không mang họ Nam không nhỉ? Nói chính xác thì, cả anh và Bán Hạ đều không có họ, tên là do tự mình đặt. Tên của họ được lấy từ một vị thuốc Đông y: Hổ chưởng nam tinh, còn có tên gọi khác là chưởng diệp Bán Hạ.
Cậu đệ tử gãi đầu cười khờ: “Sư phụ tôi còn phải gọi anh là thầy, tôi nào dám vượt mặt sư phụ mà gọi thẳng tên chứ? Đi, tôi dẫn anh đi xem hàng!”
Thầy Nam đặt mua cả trăm vạn tiền hàng, nhất định phải kiểm hàng tại chỗ, lỡ có chuyện gì thì biết đâu mà lần?
Số vũ khí lạnh Nam Tinh đặt gồm có Tú Xuân đao, Đường đao và dao găm; Tú Xuân đao và Đường đao mỗi loại năm thanh, dao găm mười thanh, kèm theo một bộ dụng cụ mài sắc. Thầy dạy võ còn tặng thêm mấy bộ dụng cụ bảo dưỡng.
Nam Tinh và Bán Hạ đã tính toán kỹ lưỡng những vật phẩm cần thiết để sống lâu dài trong tương lai cũng như số tiền cần chi, kết luận là số tiền trong tài khoản đủ để họ sống thoải mái vài trăm năm. Thế nên lúc đặt cơm hộp, họ toàn chọn nhà hàng cao cấp sạch sẽ, vệ sinh tuyệt đối.
Thông tin nhà hàng là do trợ lý Hàn Bưu cung cấp. Trước đây Hàn Bưu thường xuyên đặt cơm hộp cho đoàn phim, danh thiếp các khách sạn trong tay anh ta phải chất cao mấy chục phân.
Nam Tinh dựa vào ấn tượng về độ ngon của cơm hộp mà gọi điện đặt hàng: “Alo, xin chào... suất cao cấp 88 tệ... trưa và tối mỗi bữa 1000 phần... đặt trong hai ngày, mai và mốt... tôi tự lái xe đến lấy, tiền đặt cọc tôi sẽ chuyển ngay cho anh...”
Cứ thế gọi liền năm cuộc điện thoại, chi ra 1,76 triệu, gom được 20.000 suất cơm hộp. Nhưng cả hai vẫn cảm thấy chưa đủ, thế là Nam Tinh tiếp tục gọi điện, lần này đặt loại cơm hộp bình dân giá rẻ.
“Alo, xin chào... suất 4 món mặn 2 món rau giá 24 tệ... trưa và tối mỗi bữa 500 phần... đặt trong hai ngày, mai và mốt... tôi tự lái xe đến lấy, tiền đặt cọc tôi sẽ chuyển ngay cho anh...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


