Nam Tinh chẳng cảm thấy mình làm điều gì đáng khoe khoang, ngược lại còn có chút phiền muộn: “Anh đặc biệt bỏ ra số tiền lớn mời truyền nhân ngự trù và chuyên gia bánh ngọt, có phải uổng phí rồi không?”
Bán Hạ chớp mắt, ép nước mắt ngược trở vào, ra hiệu không lời: “Đóng gói.”
Không gian Âm Dương ngư có chức năng ngưng đọng thời gian, thức ăn và bánh ngọt có thể đóng gói cất vào đó, ngoài ra họ còn phải mua thêm một lượng lớn thực phẩm nấu sẵn.
Lý do có ba: thứ nhất, cô nấu ăn không ngon, Nam Tinh thì nấu ăn ngon nhưng cô không nỡ để anh phải nấu hàng ngày, thứ hai, thiếu nguồn năng lượng như gas và than để nấu nướng, thứ ba, khi nấu ăn, mùi thức ăn sẽ lan rất xa.
Có người có thể nói có thể làm món ít mùi, ví dụ bánh bao, mì nước thanh đạm, cháo loãng. Nhưng những ai từng đói đến mức khốn khổ đều biết, khi cơ thể đói khát, khứu giác sẽ vô thức trở nên nhạy bén, đến khi đói cực độ thậm chí có thể ngửi thấy mùi thức ăn cách hàng trăm mét.
Nam Tinh ghi nhớ đề nghị của Bán Hạ vào ghi chú, định trước vài ngày sẽ nói với khách sạn việc đóng gói. Anh do dự một lúc, cuối cùng cắn răng: “Bán Hạ, anh có chuyện muốn bàn với em.”
Bán Hạ nhìn anh đầy nghi hoặc: chuyện gì mà nghiêm túc như vậy?
Nam Tinh hôn nhẹ lên má cô: “Nếu anh đoán không sai, tận thế sẽ kéo dài rất lâu đúng không?”
Bán Hạ chậm rãi gật đầu. Kiếp trước cô sống đến cuối năm thứ năm của tận thế, còn nửa tháng nữa là tròn sáu năm. Nhân loại vẫn sống chật vật trong khe hẹp giữa thiên tai, tang thi và sinh vật đột biến, giãy giụa tồn tại, chẳng thấy tia hy vọng nào.
Bán Hạ hơi sững người. Kiếp trước sau khi cô tỉnh lại từ trạng thái thực vật, thể trạng rất yếu, phần lớn thời gian phải nằm nghỉ. Nam Tinh cũng sợ có chuyện bất trắc, đã dùng điểm tích lũy để tìm bác sĩ làm phẫu thuật triệt sản.
Cô và Nam Tinh đều là trẻ mồ côi nhưng hoàn cảnh lại hoàn toàn khác nhau. Cô là do Nam Tinh nhặt về từ thùng rác, người vứt bỏ cô là muốn cô chết. Khi Nam Tinh nhặt được, cô vừa mới sinh chưa đến hai tiếng, người vẫn còn dính bẩn và chất gây, trần truồng nằm co ro trong đống rác đóng băng, toàn thân tím tái, đến khóc cũng không khóc nổi. Tuy sau đó được bác sĩ cứu sống nhưng từ nhỏ đã ốm yếu, đi một bước thở ba cái.
Nam Tinh thì bị bố mẹ bỏ rơi sau khi ly hôn.
Hai kẻ không xứng làm cha mẹ không ai muốn mang theo một đứa vướng víu, sau trận cãi vã kịch liệt, họ ném Nam Tinh khi ấy mới hai tuổi tại cửa ngõ cao tốc rồi bỏ đi. Lúc đó hệ thống giám sát còn chưa phát triển, cảnh sát điều tra rất lâu vẫn không tìm ra cha mẹ ruột của anh, cuối cùng chỉ có thể đưa vào viện phúc lợi.
Người thân của cô mang đến cho cô sự ác độc đầu tiên và sâu sắc nhất trong đời. Nếu không phải vì lớn lên cùng Nam Tinh, cô sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn hay sinh con.
Còn Nam Tinh, có thể mang tâm lý vô thức muốn bù đắp tuổi thơ, từ khi còn niên thiếu đã muốn có một đứa trẻ ruột thịt, thậm chí mới xác định quan hệ yêu đương không bao lâu đã bàn chuyện kết hôn và sinh con.
Vừa đính hôn xong, anh đã mua sách chăm sóc phụ nữ mang thai và nuôi con, chủ động học trước. Nam Tinh thấy Bán Hạ im lặng, tưởng cô không đồng ý, cố gắng an ủi: “Bán Hạ, anh sẽ ở bên em đến khi cuộc đời này kết thúc. Hơn nữa, chúng ta còn có Kim Tử và Ngân Tử, dù thế nào cũng không cô đơn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

