Nguyễn Ngải ngồi bên cạnh Hoắc Ngôn Trăn, bàn tay đặt ở đầu gối có chút khẩn trương nắm chặt, ánh mắt không tự chủ được rơi vào một cái nồi đựng canh ngọt màu vàng sáng.
Mùi hương là từ đó bay ra.
Hoắc Ngôn Trăn cầm một cái khăn mặt sạch sẽ mới, lau tóc ướt sũng của Nguyễn Ngải một lần, mới lấy chén, múc một chén canh hạt sen quế nóng hổi cho cô.
Nguyễn Ngải rụt rè đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng bệch ra, cố gắng nhận lấy bát canh kia. Đến chính cô cũng không tự nhận ra đôi tay mình đang khẽ run rẩy.
Nhìn thấy phản ứng của cô gái nhỏ, Hoắc Ngôn Trăn khẽ nhíu mày. Anh nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa đầu cô như muốn vỗ về.
Nguyễn Ngải khẽ ngửi thấy mùi hương ngọt ngào mê người, trong đầu chỉ có một ý nghĩ.
Nhưng ngay khi nước canh vừa tràn vào khoang miệng, nhiệt độ nóng bỏng như muốn làm bỏng chín cả đầu lưỡi khiến cô trợn tròn mắt, lập tức phun hết ngụm canh ra đất.
Nguyễn Ngải khom lưng xuống, không ngừng thổi phù phù vào chiếc đầu lưỡi đang vừa đau vừa tê dại.
Hoắc Ngôn Trăn vội vàng giật lấy bát canh trên tay cô, sốt sắng hỏi: "Bị bỏng rồi sao? Có đau lắm không?"
Nguyễn Ngải chỉ biết thè lưỡi ra, đau đến mức không thốt nên lời.
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói tràn đầy vẻ áy náy của anh: "Thật sự xin lỗi em, mấy gã đàn ông tụi anh thô kệch quá, chẳng biết chăm sóc trẻ con gì cả."
Bọn họ đều là những gã độc thân mới ngoài đôi mươi, ngày thường ai nấy đều vô tâm vô tính đến đáng sợ, Hoắc Ngôn Trăn đã được coi là người chu đáo nhất nhóm rồi.
Nói xong, anh lấy một chiếc thìa múc một ngụm canh, đưa lên miệng nhẹ nhàng thổi vài cái.
Sau khi chắc chắn canh đã nguội bớt, anh mới cẩn thận đưa đến bên môi Nguyễn Ngải.
Nguyễn Ngải ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn anh không chớp mắt.
Trên gương mặt lạnh lùng cứng rắn của người đàn ông, có sự dịu dàng rõ ràng, con ngươi của anh giống như hai viên đá diệu đen được mài giũa tinh tế, bao dung ánh sáng còn đẹp hơn cả các vì sao.
Nguyễn Ngải cúi mặt xuống, uống canh ngọt mà anh đút tới.
Vị ngọt thanh của quế viên cùng sự sảng khoái của hạt sen tràn ngập khắp khoang miệng, kích thích thần kinh vị giác yên lặng đã lâu của cô, ngọt đến có chút không chân thật.
Nó ngon hơn nhiều so với cô ấy nghĩ.
Hoắc Ngôn Trăn nhanh chóng thổi nguội thìa thứ hai, đưa đến bên miệng cô.
Từng muỗng từng muỗng đi xuống, Nguyễn Ngải nhanh chóng uống xong cả chén, sau đó mút thìa.
Hoắc Ngôn Trăn phát ra một tiếng cười khẽ, xoa xoa tóc cô.
Nguyễn Ngải đưa tay lên sờ mái tóc rối bời, không được tự nhiên quay mặt đi.
Lão Hồ, người nói nhiều nhất cả bọn, vừa ngồi bên cạnh lau con dao găm dã chiến vừa lên tiếng hỏi Nguyễn Ngải: "Bé con, anh là Hồ Tất Vinh, cứ gọi anh một tiếng anh Hồ là được rồi. Em tên gì thế?"
Nguyễn Ngải nhìn anh một cái không nói gì.
Trước những lời dò hỏi mà cô cho là đầy ác ý của con người, quy tắc sinh tồn là không được tùy tiện mở miệng.
Thấy nhóc con ngó lơ mình, Lão Hồ khó hiểu tự xoa cằm: "Mặt tôi nhìn không giống người lương thiện lắm sao? Bình thường mọi người toàn khen tôi có tướng tốt mà."
Kế bên, một gã trẻ tuổi có dáng người gầy gò bèn đâm chọc: "Tướng tốt hay không thì em không biết, nhưng chủ yếu là anh xấu trai."
Lão Hồ cầm cái ghế nhựa lên, làm bộ muốn nện gã một trận: "Tống Dương, cậu mau ngậm cái miệng thối lại đi."
Mấy người còn lại liền được một trận cười nghiêng ngả.
Nguyễn Ngải vẫn yên lặng ngồi không nói lời nào, cho đến khi Hoắc Ngôn Trăn bên cạnh hỏi cô: "Tên em là gì?"
Nguyễn Ngải quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt ngập tràn ý cười của anh. Cô liền vô thức buông lời đáp: "Nguyễn Ngải."
Nói xong, chính cô cũng phải thẫn thờ người ra.
Chất giọng mềm mại, non nớt ấy vừa khiến cô cảm thấy xa lạ, lại vừa có chút bối rối, ngượng ngùng.
Chuyện gì đang xảy ra với cô ấy, hầu như không suy nghĩ, trả lời một người đàn ông.
"Nguyễn Ngải..." Hai chữ này khẽ quanh quẩn nơi đầu lưỡi anh rồi chậm rãi tan vào im lặng, nhưng lại như một viên sỏi ném vào mặt hồ, khuấy động những tầng sóng lòng không hề nhỏ trong tâm trí Nguyễn Ngải.
"Vậy từ giờ anh gọi em là Tiểu Ngải nhé."
Anh lần lượt giới thiệu bản thân và đồng đội: "Anh là Hoắc Ngôn Trăn. Còn đây đều là bạn của anh: Lão Hồ, Tống Dương, Tiếu Nhâm..."
Mấy gã đàn ông to xác lại bắt đầu rôm rả cười nói.
Đối mặt với một cô bé nhỏ nhắn, mềm mại đáng thương như thế này, ai nấy đều vô thức để lộ nụ cười vô cùng dịu dàng.
Ánh mắt Nguyễn Ngải lướt qua gương mặt từng người, chợt nhận ra nỗi sợ hãi và bài xích lúc ban đầu của mình đã biến mất từ lúc nào.
Cô thầm nghĩ, loài người quả thực là một sinh vật vô cùng xảo quyệt và âm hiểm.
Chỉ bằng vài câu nói suông và một nụ cười, họ đã có thể lơ đãng xua tan đi tất cả sự cảnh giác, phòng bị mà người khác dày công dựng lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)